BÀI CHÒI: Cổ bài di sản nhân loại (2) – LAIQUANGNAM

Biên khảo                           BÀI CHÒI           Cổ bài di sản nhân loại     Loạt bài viết nhằm tưởng nhớ đến người anh hùng Đoàn Xuân Trinh, người con ưu tú của dòng họ Đoàn, […]

Thơ DƯ MỸ

Thơ Tác giả Du My   BẠC TÓC ĐAU THEO QUỐC GỌI HỒN Người lính năm xưa đầu đã bạc Mà hồn xanh mãi với quê hương Tha phương tri ngộ tình huynh đệ Nhắc lại buồn vui chuyện chiến trường . Khói lửa xác xơ màu áo trận Đời trai giong […]

THƠ PHẠM CÔNG THIỆN

Thơ  Tranh Nguyễn Sơn   ĐÊM   I. Đêm tối nào ru mái tóc em Mộng gì lạ thấy quá êm đềm Em nằm thở nhẹ như bươm bướm Hai má thơm nồng lại nóng thêm   II. Anh ngủ dịu hiền trong giấc mơ Rồi em vờ ngủ rất thờ […]

THƠ NGUYỄN HÀN CHUNG

Thơ  Nguyễn Hàn Chung   ANH NHỚ SÀI GÒN ANH KHÔNG NHỚ EM   Anh không nhớ em anh nhớ Sài Gòn nhớ những con đường anh cùng em đi dạo nhớ những chiếc xe rẽ bất ngờ làm em chới với ngã trọn nuột nà vào tay anh Anh […]

THƠ NGUYỄN VĂN GIA

  Tho  Nguyễn Văn Gia     LY RƯỢU CHIỀU CUỐI NĂM (với Phạm Ngọc Lư) Năm tàn mình lại ngồi đây Bên nhau vẫn chén rượu nầy chia ba Uống đi người uống đi ta Mặc cho tuế nguyệt chỉ là trò chơi Vẫn còn ấm một chỗ ngồi […]

NHỮNG BÀI THƠ VỀ RƯỢU – Hồ Chí Bửu

Thơ – Ảnh Hồ Chí Bửu   ĐỘC ẨM CHIỀU CUỐI NĂM Ta dụ ta, chiều nay ngồi uống rượu Vì ngày qua đã xỉn tới mây xanh Ta hư đốn chiều nay còn uống rượu Bởi vì ngồi mông đít đã tê xanh. Em có biết mấy đại gia […]

Thơ NGUYỄN THỊ BẠCH VÂN

Nguyễn thị Bạch Vân   LỤC BÁT CHO MỘT CÁNH DIỀU   Đêm nằm ôm gối ngỡ chồng Gió lay qua cửa chạnh lòng thiết tha Cây xanh mọc nhánh oan gia Đâm chồi nở những bông hoa tội tình Ơn trời chưa kịp phân minh Xin đày hoả ngục […]

NHỚ PHỐ CŨ – Quan Dương

  Tranh trên net   NHỚ PHỐ CŨ   Con phố nào tôi thấy lạ như quen Cũng chừng đó một dòng người xuôi ngược Cũng chừng đó một dòng sông bãi cát Tôi cùng em thường ngồi đợi trăng lên Cũng giữa lòng con phố nhỏ buồn tênh Người […]

THƠ Nguyễn Tú Oanh

Ảnh  Network THÁNG TƯ Tương tư Ngày tháng năm đời Nhớ nhung từ độ chia phôi Biển Trời Cách xa nam bắc Trùng khơi Xót xa tối thẳm một trời thương yêu Tương tư ngất lịm Điệu chiều Khói sương chưa nhạt Nhạn kêu Tơ chùng Tháng tư Lý chẳng […]

BÀI CHÒI Cổ bài di sản nhân loại LAIQUANGNAM

Biên khảo     Loạt bài viết nhằm tưởng nhớ đến người anh hùng Đoàn Xuân Trinh, người con ưu tú của dòng họ Đoàn, Đông Yên, Quảng Nam vị quốc vong thân. Mật thám Pháp tra tấn Ngài đến chết tại Lao xá Hội An năm 1930. Ngài là […]

LOẠN BÚT VỀ CHỮ TÌNH (1) – Nguyên Lạc

    Dẫn nhập: Tổ tiên loài người là ông Adam và bà Eva. Hai người sống trong “Vườn Địa đàng” đầy hoa thơm cỏ lạ, trái cây mơn mởn… Suốt ngày họ chẳng biết làm gì ngoài đùa giỡn với nhau như hai người bạn, không biết e thẹn […]

HOA QUỲNH: BIỂU TƯỢNG Ý NGHĨA VÀ TRUYỀN THUYẾT – Nguyên Lạc

Tranh Nguyễn Sơn Phần I BIỂU TƯỢNG VÀ Ý NGHĨA   HAI BÀI THƠ HAY   1. NHƯ HẠT MƯA TAN Bây giờ tôi với một tôi Một chân dưới mộ. Một đời phong ba Thưa em, tình đã nhạt nhòa Ngõ xưa mù hạt mưa sa giữa trời. Hạt […]

NGỌT NGÀO LỤC BÁT VUI

    Tranh Nguyễn Sơn ANH HÙNG LỠ VẬN * “Chim quyên xuống đất ăn trùn Anh hùng lỡ vận lên rừng đốt than” Con chim ngứa cổ hát vang Anh đang ngứa cổ… nhưng đành lặng thinh Chu Du ói máu Khổng Minh Anh đang nhức nhối tức mình […]

ĐÊM TRĂNG RỤNG – Nguyên Lạc

  (Tranh Nguyễn Sơn)   ĐÊM TRĂNG RỤNG (tưởng nhớ Bùi Giáng) * “Ngàn thu rớt hột” bay vèo Em đi để lại. buồn theo ai cùng Người đi. mất dấu tình chung “Mùa xuân phía trước miên trường phía sau”* Ai đi. mang nỗi ngọt ngào Để tôi. cùng […]

HÒ ĐỐI ĐÁP MIỀN NAM – Nguyên Lạc

HÒ ĐỐI ĐÁP MIỀN NAM     SƠ LƯỢC VỀ HÒ Hò là một trong những thể loại âm nhạc dân gian miền nam Việt Nam, được du nhập bởi những đợt di dân từ đất ngũ Quảng (Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Tín, Quảng Nam và Quảng Ngãi) vào […]

EM TỪ LỤC BÁT BƯỚC RA

EM TỪ LỤC BÁT BƯỚC RA Em từ lục bát bước ra Đọc dòng thơ cũ. xót xa lệ người Nhớ ai. mắt miệng môi cười Tóc suông sợi mượt. dáng ngời nguyệt trong! Giờ người đã bỏ tình chung! Để ta lẻ mộng. ánh hồng ngày xưa! Em từ […]

Hừng đông trên biển

Good company in a journey makes the way seem shorter. — Izaak Walton