Phê bình Nguyên Lạc

 

 

PNThai

 

.

MẮM TÔM

.

 

TẠI SAO CÓ BÀI THƠ MẮM TÔM NÀY

 

Tình cờ đọc đọc được lời “bình luận” của Nguyễn Thị Hoàng – Nguyên GV Trường ĐH Sư phạm KHEN “đại thi sĩ” Phạm Ngọc Thái trong bài viết (hay giáo án văn lớp 5? – vì hai chữ GV có thể là Giáo Viên theo tôi khi đọc bài bà) ĐỜI VĂN CHƯƠNG PHẠM NGỌC THÁI & TẦM VÓC “TUYỂN THƠ CHỌN LỌC” [*]
.
Ông Phạm này không lạ gì tôi, vì ông thuộc nhóm “Đại bàng văn học hiện đại Bắc Hà” – nhóm này đã vỗ ngực tự xưng như vậy, nhóm đã từng chê tôi là chim sẻ, là sâu kiến. Tôi sẽ ghi ra vài hàng của vài người trong nhóm này, nhóm “phe ta” vái ông Phạm
.
1. GV Nguyễn Thị Hoàng

Bà đã viết:
– “Tuyển thơ chọn lọc” Phạm Ngọc Thái là cả một thế giới thơ tự do hiện đại các loại: Từ thi pháp thơ hiện thực, đến tượng trưng, nhiều bài pha trộn màu sắc thơ siêu thực – Được thể hiện bằng một bút pháp tinh luyện, tạo nên vô vàn những áng thi ca giàu cảm xúc, huyền thẳm, sâu sắc.
– Nhà văn Nguyễn Khôi thì khen: “Phạm Ngọc Thái, nhà thơ tình số 1 Hà Thành”, còn nhận thức của tôi: “Không chỉ riêng với Hà Thành – Phạm Ngọc Thái là nhà thơ tình số 1 của thi ca đương đại Việt Nam !”.
– Đúng như nhà văn Nguyễn Khôi đã nhận định về anh, rằng: “…Nguyễn Khôi có cảm tưởng về tính cách như thấy ở Phạm Ngọc Thái một Vladimir Maiakovsky Việt Nam: Hiên ngang đứng trên tầm thời đại, dám tự khẳng định mình bằng những bài thơ, dòng thơ trữ tình…”.
Tôi cũng xin đưa ra nhận định của riêng mình: Với “Tuyển thơ chọn lọc” – Phạm Ngọc Thái có chân dung một nhà thơ lớn ! Ngôi sao sáng của thi ca đương đại Việt Nam ! Anh đã sáng tác được rất nhiều thơ hay, bất hủ – Thuộc hàng kiệt xuất thơ tình.
(Nguyễn Thị Hoàng – Nguyên GV Trường ĐH Sư phạm)
.
2. Nguyễn Khôi

Nói về nhân cách và tầm vóc thơ Phạm Ngọc Thái, Nguyễn Khôi – Nhà văn Hà Nội viết:
– “…Thơ tình Phạm Ngọc Thái viết với một dung lượng lớn tới vài trăm bài…. Từ trữ tình kiểu Xuân Diệu đã vượt lên cái tượng trưng, siêu thực của Bích Khê…”.
– “Qua tác phẩm và gặp con người cụ thể – Nguyễn Khôi có cảm tưởng về tính cách như thấy ở Thái một Vladimir Maiakovsky Việt Nam: Hiên ngang đứng trên tầm thời đại, dám tự khẳng định mình bằng những bài thơ, dòng thơ trữ tình (ở Maia là “phản trữ tình) đều vì tình yêu lớn lao. Ước vọng sâu sắc nhất của anh…
Thơ “yêu” Phạm Ngọc Thái là tiếng lòng, tiếng con tim luôn ngân nga một giai điệu như “mưa rơi” vào miền ký ức sâu thẳm.
Chao ôi ! Thơ là đời, là tâm huyết máu thịt của thi sĩ. Không có tình yêu lớn lao – chân thực thì không thể có những vần thơ tuyệt tác là thế.
– Một tài năng lớn… với những giá trị văn học tuyệt vời !
Mong rằng “thơ Phạm Ngọc Thái” sẽ được người đời (trong và ngoài nước) thưởng thức, đánh giá một cách trân trọng, đúng mức…”
(Nguyễn Khôi – Hội nhà văn Hà Nội -trích đăng trên báo Người Hà Nội – số 28)
.
3. Phạm Ngọc Thái tự sướng

“Trong văn hiến nghìn năm Thăng Long của nước nhà, nếu nền thơ cổ Việt Nam đã có một Nguyễn Du – Thì thơ ca tự do hiện đại Việt Nam, cũng có Phạm Ngọc Thái” – ( Lời của Phạm Ngọc Thái)
.

VÀI CÂU THƠ PHẠM NGỌC THÁI

 

 

Tôi thử “cảm nhận” vài câu thơ của đại thi sĩ Pham Ngọc Thái: Đây là những câu thơ trong bài: “Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nối” được bà “Bình luận gia” hít hà khen.
.
“Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh”
.
– Hồn xanh này chắc hồn của thi sĩ, hồn này rộng hơn cả “bầu trời”, rộng hơn rất nhiều nên “bầu trời” mới “du ngoạn” trong này được. Bái phục

– Bỏ chữ NHƯ câu thơ sẽ hay hơn.
.
“Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt”
.
– Vĩnh diệt? Tiêu diệt vĩnh viễn?
Tình yêu vĩnh diệt? Tình yêu bị tiêu diệt vĩnh viễn?
Nếu đúng vậy thì mẹ ơi, đại thi sĩ.
.

HAI BÀI THƠ MẮM TÔM

 

Đọc các lới khen trên, tôi cảm hứng sáng tác bài thơ sau đây
.
MẮM TÔM
.
1.
“Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ mơ” [**]
Rằng nay có gã làm thơ
Bẻ vần bẻ chữ cũng mơ thi hào
Xứ đâu như xứ Đông Lào
Văn chương thi phú ào ào như mưa
Đọc thơ gã có “tè” chưa?
Vỗ ngực tự sướng đã lừa được em
Em làm đến chức giảng viên (hay giáo viên?)
Đê mê “bình luận” đọc điên cái đầu
Thơ ơi thôi hãy chạy mau
Mắm tôm nó sẽ bám vào hồn mi
Ông bà “bình luận” làm chi?
Tội cho ngòi bút sầu bi vậy trời!
Rằng nay có gã trời ơi
“Đại bàng văn học” của “thời mắm tôm”
Các bà nhan sắc “ốm nhom”
Hít hà khen thưởng hết hồn nhân sinh
.
2.
Mau mau ta hãy mau mau
Ông vái bà vái thuốc lào cùng phê
Nguyễn Du thơ cổ chưa ghê
Thơ ca hiện đại phải “tè” ông ni
“Đại thi sĩ” ấy tên chi?
Hình như tên Thái, thái gì vậy ta?
Thái ông, không có thái bà
Mắm tôm ông thái hít hà bà khen
.

KẾT

Đọc các lời trên của nhóm “phe ta” “đại bàng văn học hiện đại” khiến tôi nhớ đến bài thơ “Lời mẹ dặn” của Phùng Quán. Xin trích ra đây vài đoạn:
.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao doạ giết
Cũng không nói ghét thành yêu.
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
(Phùng Quán)
.
Và tôi cũng nhớ đến cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu:
.
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm,
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”

.
Chim sẻ Nguyễn Tiếu – Hội nhà dzăn Sợ Mắm Tôm
………….
Ghi Chú:
[*] Bài viết: ĐỜI VĂN CHƯƠNG PHẠM NGỌC THÁI VÀ TẦM VÓC “TUYỂN THƠ CHỌN LỌC” – Nguyễn Thị Hoàng
http://phudoanlagi.blogspot.com/…/oi-van-chuong-pham-ngoc-t…
[**] Rằng xưa có gã từ quan/ Lên non tìm động hoa vàng ngủ say – Phạm Thiên Thư

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)