Thơ  Nguyên Lạc

 

bang lang

 

 

LÁ THƯ

 

 

Trời mưa tôi giấu lá thư
Kẻo không nhòe ướt tâm tư gởi người
Mưa chi? Cho nhớ một trời!
Yêu chi? Vương vấn cả đời với nhau!

 

 

 

 

BẰNG LĂNG HOA TÍM

Bằng lăng hoa tím tôi về
Tìm em chỉ thấy lời thề đã phai!
Đường xưa áo trắng tóc dài
Trường xưa hoa rụng tím ai nỗi lòng!

 

 

 

TÍM CẢ ĐOẠN TRƯỜNG

 

 

Sương rơi trắng cả con đường
Em rồi tím cả đoạn trường trong anh!
Tinh đầu sương khói mong manh
Mắt em lá trúc chém lòng trăm năm!

 

 

TYH DoDTuan

tranh Do Duy Tuan

 

 

 

CHIỀU TIỄN ĐƯA

 

 

Đất trời gầy cuộc ly tan
Tôi mang áo trắng khăn tang tiễn người
Nắng chiều nhuộm tím bờ vai
Lay hồn nỗi tiếc thương hoài ngàn năm!

 

Nguyên Lạc

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)