Thơ  Nguyên Lạc

 

Ai Lan Hanh vàng rong rêu

tranh Ai Lan Cong Tang

 

 

 

SAO NỠ PHỤ EM?

 

 

(viết cho mối tình vô vọng của Khê Kinh Kha)

 

Anh quên em rồi có phải thế không?
Thành phố không anh đường vắng âm thầm
Một bóng quạnh hiu đèn vàng rưng mắt
Quán vắng nhạc buồn xa cách tình nhân!

 

Anh quên em rồi có phải không anh?
Quên mất đôi môi dâng hiến nồng nàn
Giờ chỉ khô cằn màu son phai nhạt
Quay quắt đêm buồn chăn chiếu lạnh căm!

 

Anh phụ em rồi trả lời đi anh?
Sao nỡ lạnh lùng bóp nát tim em?
Thiếu vắng anh rồi ngày dài hoang vắng
Rưng rức đêm buồn hiu hắt vầng trăng

 

Anh phụ thật rồi chắc thế phải không?
Quên mất thật rồi lời hứa trăm năm!
Tan vỡ thật rồi cuộc tình tuổi mộng!
Đời vắng anh rồi còn lại mùa đông!

 

Nguyên Lạc

 

@. Mời nghe
Anh đã phụ em – nhạc và thơ Khê Kinh Kha

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)