Huỳnh Thị Quỳnh Nga Thơ

 

Quynh Nga3

Quỳnh Nga

 

HOA VÀNG MỘT ĐÓA

 

Chạm
Giọt chiều
Trên đôi cánh vành khuyên

Bên
Song cửa
Hanh vàng hoa một đóa

Về
Phía Em
Gió ngàn xanh và nắng tỏa

Bềnh
Bồng…
Mây trắng bềnh bồng hương !

 

 

hoadep-ruc-ro

 

 

BỎ QUÊN TRỜI RỘNG XUÂN THÌ MỘT ĐÊM

 

Người đi theo gió cuối mùa…
Lá khô phủ một lối vừa qua đây
Vàng lên nỗi nhớ hôm nay!
Xòe bàn tay phủi hết ngày còn nhau.

Thật không xóa một vết đau?
Nhẹ như trang giấy nát nhàu bỏ đi!
Đành thôi để bóng chim di.
Bỏ quên trời rộng xuân thì một đêm!

 

 

 

ĐÊM ẤY TA VỀ NGUYỆT THỰC

 

Ta trốn tình vào vỏ ốc
Trả em nghìn nụ môi hồng
Thắp nến đỏ trời hư ảo
Chờ người tím mấy mùa bông
Đêm ấy ta về nguyệt thực
Trăng khuya khuyết chỗ em nằm
Chiếc lá trở mình thao thức
Ơi à ru tình trăm năm !
Ru bóng ru người cô độc
Trăng thôi xanh một góc trời
Em về phù vân áo mỏng
Che đêm nghiêng rụng em ơi!

 

nguyen son 12

tranh Nguyễn Sơn

 

 

 

MƯA CUỐI HẠ

 

Em mắt biếc đi chiều qua rất vội
Ta vụng về thả nổi nhớ bay đi
Mưa rưng rức triền miên như dấu hỏi
Tiếc một mùa …Ừ bây giờ phải chi !

Còn ở lại vài bông hoa phượng đỏ
Bên hiên chiều nắng khép để mùa đi !
Vạt áo lụa hay hương mềm trong gió
Gọi cơn mưa cuối hạ ướt xanh mi !

 

 

 

PHỐ GỌI

Xuân chưa về đành lỗi hẹn hoa Mai
Em xuống phố dịu dàng hồng sắc áo
Hạ chưa qua mùa thu còn hư ảo
Em thật gần và em lại xa xôi

Người về chưa sao phố gọi tên tôi
Hàng me vẫn đợi dấu chân ngày cũ
Mưa tháng bảy gọi mầm xanh ấp ủ
Gọi người về gọi nhớ một đời thương!

 

Quỳnh Nga

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)