Thơ  Nguyên Lạc

 

Giang nguyet

 

 

NỖI NHỚ

Tặng thi sĩ Phạm Hồng Ân

 
Hồ Miramar* ta nhớ Cà Mau
Có con sông bồi lở bờ nào
Hồ bao la như lòng da diết
Nhớ em xưa môi mớm tình đầu

Hồ dương lam ta nhớ phố nao
Chuyến xe lam chở em ngày nào
Đến thăm anh chiều hanh mắt đợi
Đêm mồ côi riêng điếng tình nhau

Hồ riêng ta oán hận xuân nao
Nỡ gây chi dâu bể ba đào?
Phố Cà Mau vẫn chao lòng nhớ?
Hồ Miramar lệ bỗng lưng trào!
……
Miramar Lake ở California USA

 

 

Do Duy Tuan11

Tranh DoDuyTuan

 

 

 

HƠN BỐN MƯƠI NĂM NHÌN LẠI

 
Bốn mươi năm nhìn lại
đủ dài chưa tôi ơi?

hình như môi đắng mặn
hình như chút gì rơi!

yêu thương ngày xưa ấy
của một thời mắt môi
của một thời phượng đỏ
tiếc chi?
rồi…
cũng thôi!

*

Mây trắng hoài
vẫn bay
người cô lữ bên đời
chiều mắt đầy tiếc nối
bao giờ lại thấy nhau?

Mây trắng hoài
vẫn trôi
thời gian vèo bóng câu
người ngồi lại
bạc đầu!
tinh vẫn sâu
mãi sâu!

Sợi tóc nào vương vấn
gầy vai ai
phai màu?
không cột chặc đời nhau!
sao không cột đời nhau?

Có cột nhau đời sau?
Có một kiếp đời sau?

 

Nguyên Lạc

(trích trong thi tập MỘT THỜI – Nguyên Lạc)

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s