Thơ  Nguyên Lạc

 

thuyen don doc

 

 

Dõi tìm trên sông vắng

 

 

Kêu chiều chim vịt nhớ ai?
Sầu leo lau lách. sầu dài dòng sâu!
Lục bình hoa tím về đâu
Về đâu rồi cũng. biếc màu nhớ thương!

Nước xuôi. khói toả mù đường
Hướng nao. tôi dõi người thương tôi tìm?
“Tìm người như thế tìm chim
Chim bay biển bắc tôi tìm biển nam” *

Nhớ thương. từng chổ người nằm
Từng lời người hứa. ngọt lòng năm xưa
Giờ người. quên nghĩa muối dưa!
Chạy theo phù phiếm. sầu chừa riêng tôi!

Trách ai. chót lưỡi đầu môi
Trách tôi. sao vẫn một đời nhớ thương!

Đêm thâu. đóm sáng hàng bần
Nhịp tình thưa nhặt. xa gần gọi nhau **
Tìm người. tôi biết tìm đâu?
Giữa khuya. vẳng tiếng cá rầu đớp bông

Như buồn. vọng giữa trời không
Vạc than từng tiếng. thốn lòng ai ơi!
Thôi tôi. đã mất người rồi
Tìm người không gặp. đời ôi não nề!

Ngẩng đầu. ngắm ánh sao Khuê
Chạnh lòng nhớ chuyện. “nằm kề chín sao” ***
Biết ai. giờ ở phương nào
Bội thề. để lại nỗi đau riêng đời!

Nguyên Lạc

—————-

* Ý ca dao
** Chỉ có Đóm cái mới chớp tắt ánh dạ quang gọi tình, con đực không
*** Sao Tua chín cái nằm kề
Thương em từ thuở mẹ về với cha
(Ca dao và Bài Ca Sao – Phạm Duy)

 

 

 

 

 

Tình buồn ca dao

 

 

“Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi”
Cớ sao người lại phụ tôi ?
Bỏ tôi cơ khổ. quên lời thề xưa !

Rạch sông tứ phía mù mưa
Dò tìm bóng bậu. ruột như tơ vò
Sầu như con nước vượt bờ
Vỡ con đê chặn. ngập bờ ruộng khoai

Trách người. lòng dạ đổi thay
Trách tôi. sao vẫn mãi hoài nhớ thương!
Nhớ câu: “Gả thiếp về vườn
Ăn bông bí rợ dưa hường nấu canh”

Giờ sao người lại nỡ đành
Chạy theo phù phiếm. sầu dành riêng tôi ?
Dẫm chân. than tiếng trời ơi
Người ăn ở vậy. ông trời chứng sao ?

“Thương tầm cởi áo bọc dâu
Tưởng người có nghĩa hay đâu bạc tình”

 

 

o moi

 

 

 

DÕI TÌM TRÊN SÔNG NGÃ BẢY

 
.
Dòng sông. chia nhánh làm bảy ngã
Biết ngã nào. tôi dõi em đây?
.
Xuôi dòng con nước. ngày xưa ấy
Bỏ lại mình tôi. khóc ròng đầy
Bỏ lại mình tôi. bên bãi vắng
Cây bần buồn. rụng trái nào hay!
.
Bìm bịp kêu. giọng khàn đôi tiếng
Nước lớn đầy. bảy ngã mù mây!

 

 

 

ANH HÙNG LỠ VẬN

.

“Chim quyên xuống đất ăn trùn
Anh hùng lỡ vận lên rừng đốt than”
.

Con chim ngứa cổ hát vang
Anh đang ngứa cổ… nhưng đành lặng thinh
Chu Du ói máu Khổng Minh
Anh đang nhức nhối tức mình vì ai?
Con chim tiếng hót vui vầy
Riêng em chì chiết điếc tai buốt người
Con chim ngứa cổ hát chơi
Anh đang ngứa cổ than trời vì em!
.

Nguyên Lạc

(trích trong thi tập MỘT THỜI – Nguyên Lạc)

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s