Thơ  Nguyên Lạc

 

 

mo ao

tranh DoDuyTuan

 

 

 

MỘT THỜI EM TÔI

 

Nhánh lục bình trổ một chùm hoa tím
Vướng bãi bùn khóc dòng cạn trôi xa!
Con thòi lòi trố mắt nhìn dòng tím
Bỗng giật mình trái bần rụng chiều tà

Người về đâu lệ lưng tròng rưng rức
Bỏ lại ai bờ bến khói sương và…!
Trời về đâu chiều bóng ngả bờ xa?
Buồn con nước bìm bịp kêu ba tiếng!

Người năm cũ đâu còn áo lụa!
Trên dòng sông bờ lở bờ bồi
Đôi mái chèo cùng đứa con côi
Vạt tóc khét lưng còng đời cô phụ!

Người năm cũ đâu còn cười nụ
Bên dòng đời khóc nỗi tàn phai!
Người “chinh phu” trên ngàn đẵn gỗ [*]
Nỗi oan khiên lệ đổ đêm dài!

Ai gây chi thương đau dâu bể?
Để em tôi cơ khổ phận người!
Để héo hon tuổi mộng đôi mươi
Trang đài cũ tả tơi theo năm tháng!

Nguyên Lạc
……………..
[*] Trại “cải tạo”
Chém tre, đẵn gỗ trên ngàn
Hữu thân, hữu khổ phàn nàn cùng ai!
(Ba năm trấn thủ lưu đồn – Khuyết danh)

 

 

tranh Nguyễn Hùng Sơn

tranh NguyenKhai

 

 

 

EM TRẢ LỜI CHO TA

 

Năm mươi năm nhìn lại
Đủ dài chưa tôi ơi?
Ước mơ rồi mộng vỡ
Cuối đời tôi gặp tôi!

Năm mươi năm tìm lại
Cổ độ mây lưng trời
Cố nhân mờ nhân ảnh
Tà huy nghiêng nắng phai!

Quê hương mờ sương khói
Biết phương nào tìm đây?
Người muôn năm vẫn đợi?
Tình muôn năm đã phai?!

Thắp ngọn đèn ký ức
Soi hồn tôi nỗi sầu
Năm mươi năm có đủ?
Vinh nhục đời phôi pha

Năm mươi năm dài đủ?
Sao thấy như hôm qua?
Chỉ khác màu tóc trắng
Cùng năm tháng nhạt nhòa!

Năm mươi năm có đủ?
Xóa mối tình xưa xa
Sao dại khờ ngày cũ
Vẫn mới hoài trong ta?!

Năm mươi năm không đủ
Quên đôi mắt lệ nhòa!

Trăm năm rồi có đủ?
Em trả lời cho ta!

 

Nguyên Lạc

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)