Phê bình  Chu Vương Miện

ChuVuongMien.6jpg

 

4o thica HN

 

 

 

Chân Dung Nhà Thơ TỊNH TÂM
TỊNH TÂM – TÁC PHẨM TÁC GIẢ

*
Chu Vương Miện & Khanh Tương thực hiện – Nguyên Lạc biên tập (Edit)

 

 

Tinh Tam

(hình Tịnh Tâm)

 

TỊNH TÂM – TÁC PHẨM TÁC GIẢ

 

Người bạn văn/thơ Nguyên Lạc chuyển đến cho tôi 2 bài thơ của nhà thơ Tịnh Tâm và 2 bức hình chân dung: Nhìn 2 bức hình của nhà thơ ngồi quay lưng lại với cuộc đời trông rất là “ấn tượng ấn voi”, tôi vội vàng đọc ngay 2 bài thơ của nhà thơ ; đọc xong rất lấy làm bắt mắt và email ngay cho Nguyên Lạc và hỏi còn bài thơ nào nữa của thi sĩ Tịnh Tâm thì gửi tiếp . Thú thật từ lâu lắm mới đọc được những dòng thơ như vầy :

“rồi mai giữa chốn bụi mờ
nhân sinh một kiếp tình cờ dạo qua”

“bao năm oằn nặng kiếp người
khóc thì cũng lỡ, mà cười cũng không”
(trong Vô Đề – Tịnh Tâm)

Sài Gòn – Hà Nội có khác nhau
một giọt mưa reo cảnh ba đào
nước non ngàn dậm cơn bão lũ
bao mảnh đời cùng cực lao đao
(trong Lá Thu – Tịnh Tâm)

*
Thơ của nhà thơ Tịnh Tâm tuy vài câu ngăn ngắn nhưng đã đi vào cảnh giới tuyệt vời lại chụp hình quay lưng với nhân thế , nhìn dòng nước chẩy :
” Biển sóng dạt dào , trùng dương lớp lớp trôi đi về chốn nao ?…. và ngàn năm biết nơi nào bến bờ ” Máu Nhuộm Bãi Thượng Hải “, có nét phảng phất thơ của thi hào Vũ Hoàng Chương :
” thơ ta chả viết cho đời
không mang tiếng khóc câu cười nào đâu ? ”

Vâng, đúng là như thế ? đời đáng chán ? hoặc không đáng chán , cuộc đời từ xưa đến bây giờ vẫn vậy ? chỉ có con người chán hay không mà thôi ? tuy nhiên cuộc đời là cuộc đời ? con người cần cuộc đời
chớ cuộc đời không bao giờ cần con ngừời ? y như quê hương không bao giờ cần con người ? mà con người cần quê hương ? cũng như con người không cần thơ ? nhưng thơ cần con người ? vì không có con người ? thì ai dọc thơ ? lâu lâu xuất hiện giữa chốn ta bà chợ đời một vài bài thơ và một vài nhà thơ rất là Ấn Tượng [ ấn voi] gặp mặt thì tránh cho thật xa , không thì bị voi đạp bị voi chà nát đầu nát ruột chết không kịp ngáp , đọc thơ của nhà thơ Tịnh Tâm , người viết chợt nhớ tới thơ của nhà thơ Huy Phương :
– Cha mẹ sinh con không chỗ Tựa*
già rồi khôn biết Bạt về đâu?
………
* Tựa và Bạt dùng để in vào đầu tập thơ và cuối tập thơ

Thơ Tịnh Tâm tuy ngắn , nhưng có chiều dầy , chiều sâu , thơ của Tịnh Tâm chả khác gì thơ Huy Cận cũng mang mang thiên cổ sầu ? có cái gì bao la vĩ đại/ vĩ tiểu như thơ của thiên tài Sao Trên Rừng – Nguyễn Đức Sơn :

tôi nhòm đời khi tuổi sắp 20
nhòm tới nhòm lui cũng chỉ ngậm ngùi
những ngừơi đi trước sầu mang nặng
những người đi sau sầu chưa nguôi?

Ôi sao bây giờ , đầu thế kỷ 21 nhiều người làm thơ và nhiều nhà thơ tài hoa thế? Nào cây đa cây đề thơ như nhà thơ Trần Nhuận Minh, kế là Nguyễn Đức Tùng, Bùi Chí Vinh , Phạm Ngọc Thái,Kha Tiệm Ly… rồi Nguyễn Thị Bạch Vân, Cầm Mưa, Ngưng Thu, Huỳnh Thị Quỳnh Nga, Tịnh Tâm, Hoàng Yên Linh…Ôi cuối cuộc đời thật là may mắn cho kẻ viết bài ” Tác Phẩm Tác Giả ” này là đã được đọc những vần thơ “đáng là thơ”, những nhà thơ tài hoa đáng là nhà thơ tài hoa của thời “hiện đại / hại điện “này .
Chu Vương Miện & Khanh Tương

 

dung

 

 

 

PHỤ LỤC

 

1. PHỤ LỤC 1

 

 

 

LÁ THU

 
Sài Gòn mùa thu lá vẫn rơi
Vẫn ôm theo gió …nổi chơi vơi
Vẫn bao se sắt ..sâu thăm thẳm
Vẫn lá vàng xót lá xanh rơi…
.
Sài Gòn _Hà Nội có khác nhau …?
Một giọt mưa gieo cảnh ba đào
Nước non ngàn dặm cơn bão lũ
Bao mảnh đời cùng cực lao đao…

Sài Gòn. Mẹ cõng cả mùa thu
Cõng khói mây che áng giăng mù
Cõng bao cay đắng hờn sông núi
Cõng gánh sơn hà lịm tiếng Mẹ ru..

Sài Gòn _ Hà Nội khác chi nhau..
Mơ trống Thăng Long vọng thuở nào
Mơ bóng hùm thiêng ngày xưa ấy
Mơ một ngày.. câu hát vút cao…

Sài Gòn mùa thu trong mắt cha
Trời cao lồng lộng .. những xót xa
Biết bao xương máu vùi trong đất
Biết bao người…bao cuộc chia xa..

Sài Gòn_Hà Nội… giống nhau thôi
Kiếp lầm than .Cha. Bến bãi bồi..
Đổi thay cha ước đời con trẻ…
Đừng. Lá vàng khóc lá xanh rơi…..!

 

 
VÔ ĐỀ
Rồi mai giữa chốn bụi mờ
Nhân sinh một kiếp tình cờ dạo qua
Đưa tay vớt mãnh trăng ngà
Trăng chìm đáy nước vỡ òa ..Ngẩn ngơ…

Một mình chân bước hững hờ
Về đâu ..ta hỏi : Bơ vơ một mình..!
Người đông .Đây. Cỏi phù sinh
Ta đi …mải miết …giữa thinh không đời…

Lắng lòng nghe giọt sầu rơi
Phím buông từng nhịp mà chơi vơi lời…
Bao năm oằn nặng kiếp người..
Khóc thì cũng lỡ..Mà cười.. càng không…

 

 

 
MỘT CHÚT TUỔI THƠ

 

Cho tôi xin một chút tuổi thơ
Một chút thôi … về miền dĩ vãng
Một góc làng quê một trời trong sáng
Một mảnh yên bình đất nước tôi yêu!

Cho tôi xin một chút tuổi thơ
Một gót chân chim sớm đông ríu rít
Một tối trăng trong trốn tìm tíu tít
Một thoáng xa vời nhớ mãi khôn thôi!

Tiếng vọng biển xanh muôn đời bất diệt
Tiếng gió thầm thì như tiếng yêu thương
Khoảnh khắc hồn nhiên hạnh phúc bình thường
Cùng tiếng sóng reo vỡ hòa cát trắng

 

 

 

Tinh Tam2

 

 

 
BIỂN ĐÊM

 
Sóng vẫn vỗ thì thầm câu hứa hẹn
Biển yêu bờ dù sóng có ra khơi
Lặng lẽ trông cát trắng nhớ vời vời
Đêm sâu thẳm cát buồn sâu thẳm?

Đêm nay nữa hay ngàn đêm sau nữa
Biển mãi thầm thì dấu cũ còn đâu!
Ánh trăng đơn soi ngọn sóng bạc đầu
Se sắt lạnh một màu ký ức

Sương đêm đẫm đôi vai gầy rất thực
Sóng âm thầm sóng tận đáy lòng tôi!

 

 
KHÔNG TÊN

 

Em đau.
Về phía tình nghiêng
Áo tơi lạc lõng
Bến
Thuyền
Còn ta
Rong chơi .
Thơ
Lướt
Giấc ngà
Đời
Thường muôn sắc
Vẫn là
Tương tư..

Ưu tư lên mắt hững hờ
Chông chênh ta giữa bãi bờ cuốn trôi
Tìm quên . quên mất tên tôi
Chỉ tên người ấy… mãi rồi… trong tâm

Kiếp duyên như nước ngược giòng
Tìm đâu giữa cõi mênh mông hỡi người…!

 

 
BUÔNG

 

Cuộc đời gió khẻ song thưa
Những gì lấp lánh hẳn chưa là vàng..
Buông đi ..một bước thênh thang
Công danh chung đỉnh buộc ràng đời ta…
Lũi lầm giong rủi giang hà..
Phong ba mấy bận lệ sa mấy đường..
Buông thôi. dệt mảnh yêu thương
Trời riêng một cõi Thiên đường trần gian..
Cần chi Vũ lộng môn quan
Cần chi mũ mão xênh xang phỉnh phờ…

Tịnh Tâm

 

Thuyen trang

 

 

2. PHỤ LỤC 2

 

 

DUYÊN TƠ

 

Tơ trời dệt áo
Đông phong
Dệt thơ đệm nốt .
Tơ lòng lá lay
Tơ mềm
Giăng kín trong ngoài
Không là thân nhện ..
Sao …
Nát nhàu
Niềm riêng..

Trót vương
Số kiếp truân chuyên
Trót làm thân cát
Trên triền bờ xa
Đơn côi..
Giá rét
Âm ba
Sóng dồn
Thác lũ
Hóa ra…
Lẽ thường..

Tơ lòng.
Mỏng mảnh
Mà vương
Một đời trói.Buột.
Yêu thương. hãy còn.
Thôi . Thì thôi.
Xót.Thế thôi
Ngàn năm.
Duyên phận.
Xa vời vợi xa ..

 

 

NGÕ VỀ
Gửi hương theo gió mịt mùng
Sợi tim tơ mãnh sao mong trói tình
Ngõ về chân bước phiêu linh
Một câu không hẹn lai sinh nghĩa gì
Cuộc đời ta. Cánh chim di
Mang thêm thương tích mà đi cuối trời…!

 

tranh Đỗ Duy Tuấn.1

tranh DoDuyTuan

 

 

MONG

 

Một giọt nước rơi trên đầu sóng cả
Làm thế nào thành bão tố dần xoay..
Non sông buồn toàn mây tối bủa vây ..
Đâu chí khí bốn ngàn năm oai dũng…
Người hỡi người.!!.
Bấc tàn .
Tim vỡ vụn
Ngữa nghiêng đời chờ mòn mỏi .
Bàn tay
Ngẩng mặt nhìn gấm vóc những đoạ đày
Cay đắng hỏi…nơi đâu … hào kiệt…
Hay tất cả… lặng chờ ngày tận tuyệt..??
Có những lúc
Ước.
Bằng trái tim nhiệt huyết
Chút thần thông mơ huyễn cứu sơn hà..
Lỡ vận rồi .
Từ độ ấy sinh ra
Một chiếc lá không làm thu tàn úa…
Nhưng..
Một que diêm có thể bùng ngọn lửa..
.
Ở nơi nào..
Chờ đợi ..Lắt lay ta …..

 

Tịnh Tâm

 

 

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s