Phê bình  Huỳnh Thị Quỳnh Nga Chu Vương Miện

 

ChuVuongMien.6jpg

 

 

Chân Dung Nhà Thơ HUỲNH THỊ QUỲNH NGA

 

 

Huỳnh Thị Quỳnh Nga4

 

 

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA

 

Tác Phẩm Tác Giả

Khanh Tương & Chu Vương Miện thực hiện – Nguyên Lạc biên tập (Edit)
” Tiểu Sử đọc bên phần Thi Ca Thi Nhân ”

 

 

4o thica HN

(h. 1: 40 Năm thơ VIỆT HẢI NGOẠI)

 

Anh nhớ mãi ngày gặp em
cô gái Tày đẹp xinh
với sắc áo chàm đẹp xinh
mà giọng hát ôi bao thiết tha dịu êm
sao ngọt ngào như nước suối
…..trong rừng sớm mai
Anh đưa em về sông Bằng
mùa xuân non cao in hình bóng người
lời thơ Bên suối vẫn vang vọng 4 phương(nhạc Phan Huỳnh Điểu)

 
Nói tới Thơ là nói tới cảm , cái cảm thì muôn thủa muôn đời nó khác nhau, kẻ no người đói, kẻ trẻ người già, kẻ giầu người nghèo cảm quan hoàn toàn khác nhau ? Người đi du học ngoại quốc có cái nhìn khác với người trong nước ? Có lần nhà biên khảo Hà Trung Yên trình bày: — ” thơ gì thì cũng được , nhưng mà được liệt vào loại Cơm Rang ” thì chán lắm. Cơm Rang là loại cơm nguội để qua đêm, đổ cho chó mèo ăn thì tiếc, bèn mang rang, ăn chán thấy mồ. Đại khái là mang thơ cụ Nguyễn Công Trứ , cụ Cao Bá Quát , cụ Nguyễn Du ” thời trước ” và thơ các cụ Xuân Diệu , Huy Cận ….. mang ra bàn thời buổi bây giờ vừa nhàm chán vừa lạc hậu ? không ai muốn nghe ? Cả 100 năm trọn thế kỷ 20 , biết bao chế độ đào thải, biết bao hoàn cảnh đổi thay ? không có cái gì đứng 1 chỗ , cũ và mới mới và cũ ? từ phong kiến qua thực dân qua, dân chủ qua, cộng hòa qua độc tài. Có những quốc gia tiến bộ đi về đằng trước, ngược lai có các dận tộc tụt hậu đi lùi lại đằng sau?
Thơ là tinh hoa của Văn? Văn là tinh hoa của cả một dân tộc; dân tộc nghèo khó dôt nát thì thơ cũng chỉ là phản ánh cái dân tộc đó .

 

 

Huỳnh Thị Quỳnh Nga 6 (2)

(h. 2: Huỳnh Thị Quỳnh Nga)

 

“trên đồi xưa xanh cỏ
mây trắng bay về đâu ?
ta lạc vào phố gió
ru con tim u sầu”
(trích Xin Em Là Linh Mục – Huỳnh Thị Quỳnh Nga)

“tháng chín
mưa về xanh lá
trong veo
mắt biếc em cười
tháng chín
con ve hối hả
trú vào vòm nắng
với tôi”
(trích Tháng Chín và Em – Huỳnh Thị Quỳnh Nga)

 

“trái cam đỏ hát lời măt trời”
trái chanh vàng hát lời nguyệt thực
chiếc lá xanh bay như vũ khúc
đêm sông trôi”
(trích Với Em Từ Giấc Mơ – Huỳnh Thị Quỳnh Nga )

 
Đọc những đoạn thơ trên, nhà thơ trẻ Huỳnh Thị Quỳnh Nga cũng cố thoát ra những phạm trù thơ cũ. Thơ mà bây giờ chỉ còn những người già cả ngâm nga. Nhưng cảm được cái lạ cái mới, thì cũng phải có học; có người mới tiến bộ, mới cảm được. Trong một xã hội đa số đi xe đạp, đi xe “găn máy ” nếu làm thơ nói về xe đạp và xe gắn máy thì đa số đồng cảm? hoan nghênh,
còn nói về máy bay ? về vệ tinh ? thì con mới mẻ quá ? lạ tai lạ mắt quá.
Tuy nhiên con đường phía trước là phải đi tới ? Những ngừời làm thơ già bây giờ đã quá mệt mỏi, có người phải ” vịn vào thơ mà đứng dậy “.
Xin mời nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga thảnh thơi, thong dong thượng lộ lên đường .
Khanh Tương & Chu Vương Miện

 

 

TIỂU SỬ

 

 

Nhà Thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga
Họ và tên thật : Huỳnh Thị Quỳnh Nga
Bút danh : Quỳnh Nga
Sinh ngày 1978
Quê quán : Cai Lậy -Tiền Giang
Có thơ đăng trên các báo trong và ngoài nước

 

 

Huynh Thi Quynh Nga8

(h. 3: Huỳnh Thị Quỳnh Nga)

 

 

 

 

PHỤ LỤC 1

 

 

 
LỜI RU TỪ GIẤC MƠ!

 
Có những câu hát sinh ra từ giấc mơ….
Và đêm nay tôi nghe:
Trái cam đỏ hát lời mặt trời,
Trái chanh vàng “ru đêm” nguyệt thực !
Chiếc lá xanh bay như vũ khúc
Đêm sông trôi…
Cọng rơm khô chạm lời ru trên vành nôi
Ru một thời có mẹ
Chiếc nón lá hát lên lời ru thật khẽ
À ơi !
Khuyết mấy mùa nắng mưa ?
Và đêm nay như chạm vào xưa
Tôi lắng nghe hương trầm thoảng bay trong gió
Mẹ không về …
Tôi ru khúc mồ côi!

 

 
VỀ VỚI SÔNG TIỀN

 
Theo em về với sông Tiền
Đục trong con nước đỏ miền phù sa
Bạt ngàn cánh sóng nở hoa
Lênh đênh trôi những chuyến phà ngày xưa

.
Âm thầm đón đợi tiễn đưa
Người quen kẻ lạ người chưa lần về
Bồi hồi chợt tỉnh cơn mê
Dòng phù sa đỏ chảy về tim nhau

.
Sông vùi chôn những niềm đau
Chiến chinh lửa khói nghẹn ngào chia li
Có người tiễn một người đi
Lá xanh rơi giữa xuân thì thương ôi

.
Mùa chinh chiến ấy xa xôi
Lần trang sử cũ rạng ngời vinh quang
Chiều rơi trên thảm lụa vàng
À ơi ai hát miên man sông Tiền !

 
ĐẾM SƯƠNG

 
Em cầm chiếc lá sen xanh
Giọt sương nào đọng trên cành đêm qua.
Giọt rơi rớt phía phôi pha
Giọt nhung nhớ lại trôi xa về người

.
Mặt hồ gợn sóng bùi ngùi
Tiễn đưa mùa cũ lặng trôi vào chiều
Bây giờ còn lại bao nhiêu
Xòe bàn tay đếm hắt hiu sương nhòa…!

 

 

KHÚC THU TRẦM

 
Huế ru một khúc nghê thường
Từ em áo lụa sông Hương tím bờ
Về đi đón Huế vào thơ
Em còn mắt biếc đợi chờ đêm xuân?

.
Thả trôi dãi lụa bâng khuâng
Tràng Tiền mấy nhịp níu chân người về ?
Hoa vàng thu biếc cơn mê
Thuyền trăng lạc phía câu thề gió bay

.
Đêm mòn khuyết một vòng tay
Ta mòn nỗi nhớ khuyết ngày không em
Huế như đôi mắt nhung mềm
Đôi mi khép nhẹ bên thềm ru trăng

.
Huế xưa một khúc thu trầm
Vàng son từ độ người trăm năm về !

 

 

DẤU ĐỢI

 
Em chiếc lá cuối mùa thu còn lại
Chạm mặt hồ giây phút nhớ nhung anh
Bóng thuyền cũ chòng chành đêm hoang dại
Nhịp chèo khuya tê tái một dòng xanh…!

.
Em vẫn biết ngày mai này trăng khuyết
Hỏi lòng nhau có còn mãi đêm rằm
Hay biền biệt điệp trùng con sóng vỗ
Ngày vội tan xóa dấu đợi trăm năm…!

 
HÁI MỘT MÙA NGÁT XANH

 
Tháng mười hai đợi cánh gió giao mùa
Em còn mặc áo hoa vàng qua phố cũ
Nghe mùa về và tầm xuân chớm nụ
Em gửi gì vào ánh mắt bâng khuâng

.
Nghe mây trôi và nắng nhẹ thật gần
Ai thả nổi nhớ trôi qua chiều xa vắng
Có bàn tay chạm bàn tay yên lặng
Ta nghe như mùa cũ quên trôi

.
Chỉ còn lại đây ánh mắt nâu thôi
Của ngày xưa ngày em hai mươi tuổi
Nghe bên đời nụ tầm xuân chín tới
Ta bồi hồi hái một mùa ngát xanh!

 

 

 

 

du3
(h. 4)

 

MẮT PHỐ

 
Ta lắng nghe khung trời bên ô cửa
Chạm bàn tay xanh màu mắt thời gian
Ta vội xếp giấu chiều vào ký ức
Bình minh xanh qua kẽ lá rộn ràng

.
Con chim lạ hát gì bên trời rộng
Nghe mùa xưa rơi xuống mấy phím đàn
Ai nắm níu trên tay làn hương mỏng
Thả hương bay về qua phố nồng nàn

.
Người biền biệt như câu kinh thánh cũ
Chợt quay về với màu mắt nâu xưa
Và đêm ấy cành ngọc lan chớm nụ
Phố hay người vừa lau mắt sau mưa..!

 

 

 

PHỤ LỤC 2

 

 

 

 

Dep10
(h.5)

 

 

THÁNG CHÍN VÀ EM

 
Tháng chín
mưa về xanh lá
Trong veo
mắt biếc em cười

Tháng chín
con ve “bối hạ”
Trú vào
vòm nắng
với tôi

Tháng chín
giấu mùa phượng đỏ
Môi em thơm nụ son tươi
Tôi nhặt dấu hài trên cỏ
Em đâu? chạm nụ cười tôi…!

 
QUA VƯỜN ĐỊA ĐÀNG

 
Này em đừng giấu mặt
Trong câu thơ của tôi
Này em đừng bật khóc
Để tôi thấy em cười

Cho một lần tôi gọi
Em là đóa quỳnh vui
Ngát xanh đêm huyền thoại
Đêm em về với tôi

Đêm tôi là vương đế
Đêm em là nữ hoàng
Mê cung ngàn tinh tú
Thắp sáng vườn địa đàng…

 
XIN EM LÀ LINH MỤC

 
I.
Trên đồi xưa xanh cỏ
Mây trắng bay về đâu
Ta lạc vào phố gió
Ru con tim u sầu

II.

Nghe thời gian ở lại
Trên đôi vai ăn năn
Ta một thời mê mãi
Khuyết mòn mấy đời trăng ?

III.

Ta về thôi gặp nữa ?
Một bóng thuyền gieo neo
Môi em là đốm lửa*
Suốt đời ta mang theo !

IV.

Nghe con tim sám hối
Kể những lời trối trăn
Xin em là linh mục!
Rửa tội ta trăm năm…

………..

[*] Lời trong bài hát : “Ru đời đi nhé” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

 

 
VI NGÔN

 

I.
Dấu vân tay xám ngắt. Những bức tường vi hành . Đêm âm phố .

II.
Tiếng gió thốc man tai. Cao nguyên rơi cánh dã quỳ.
Khuyết chiều khơi đốm lửa.

III.
Mưa thôi miên đồng bằng. Nhặt mùa trên phiến lá. Lao xao .
Đêm trôi

IV.
Những nụ sóng . Mản khai mùa linh lan. Nếm hương biển . Đêm khát .

 

PHỤ LỤC 3

 

 

tranh-hoa-mẫu-đơn

 

 

CÁNH THỜI GIAN

 

Chị đi qua đời mình
Trên đôi chân khô ráp
Những ngón tay tứa máu
Bởi vết cắt gian nan

Những chuyến đò đa đoan
Chở về đâu mùa thiếu nữ
Chị người đàn bà vượt biển
Trên đôi cánh thời gian

 

 

TRÊN CÁNH ĐỒNG THIẾU PHỤ

 

Trên cánh đồng thiếu phụ
Người đàn bà cõng nắng
Đi qua mùa gặt
Tìm những hạt lúa vàng . thắp lên giấc mơ xanh…!

 

 
PHIÊN KHÚC

 

Nghe mưa hạ về qua phố
Tóc mềm gọi gió xanh lên
Tia nắng hong vàng sợi nhớ
Ru mùa phiên khúc không tên

Ru em em còn đâu đó
Ru tôi vọng tiếng kinh cầu
Mắt phố nhạt nhòa bụi đỏ
Vai gầy bóng đổ xanh xao

Có kẻ ngô nghê như cỏ
Đợi mùa . Về ru chiêm bao

 

 
ĐÊM QUA ANH NHẶT NỤ CƯỜI ĐỂ QUÊN

 

Em về thả sợi tóc xanh
Bay ngang qua ngõ tim anh chạm rằm
Đêm qua nở một nụ trầm
À ơi tình trót trăm năm ru tình

Bàn tay chạm bóng lặng thinh
Vành trăng nghiêng nửa một mình bóng trôi
Tóc xanh em thả về trời
Đêm qua anh nhặt nụ cười để quên!

 

 

 

TRĂNG PHỤC SINH

 

Em vầng trăng tháng chạp…
Soi sáng đêm kinh cầu!
Tôi một mình thánh lễ…
Chuộc tội trái tim đau

Tiếng chuông hay tim vọng?
Qúa khứ về phương nào
Ơi trăng em mắt đỏ
Phục sinh tôi nhiệm mầu…!

 

tranh Lê Thị Kim

 

 

 

NHỚ

 

Em có về lần nữa.
Xâu thời gian lên những ngón tay gầy
Ta nhớ mùi bùn nâu .
Nhớ mùa sen cuối hạ
Em nhuốm chiều lên đôi mắt xưa.

 

 

 

HƯƠNG XƯA

 

Một ngày xanh như lá
mênh mông chiều sương trôi
cứ ngỡ em là hạ
rơi cho mềm vai tôi

Một ngày qua như sông
chảy xanh miền nhung nhớ
áo hoa vàng mênh mông
rơi xuống chiều bỡ ngỡ

Có đôi lần muốn ngỏ
mà sao không nên lời
bây giờ em ở đó
tôi đi về với tôi

Ngày xưa nào ở lại
xanh lên phím dương cầm
cành ngọc lan năm ấy
hương bay về xa xăm!

Hương xưa và mùa cũ
rơi theo những nốt trầm
em đi đừng quay lại
cho tôi buồn trăm năm!

 

Huỳnh Thị Quỳnh Nga

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s