Thơ  Huỳnh Thị Quỳnh Nga

 

Huỳnh Thị Quỳnh Nga4

Huỳnh Thị Quỳnh Nga

 

 

 

CÁNH THỜI GIAN

 

 

Chị đi qua đời mình
Trên đôi chân khô ráp
Những ngón tay tứa máu
Bởi vết cắt gian nan

Những chuyến đò đa đoan
Chở về đâu mùa thiếu nữ
Chị Người đàn bà vượt biển
Trên đôi cánh thời gian

 

 

 

TRÊN CÁNH ĐỒNG THIẾU PHỤ

 

Trên cánh đồng thiếu phụ
Người đàn bà cõng nắng
Đi qua mùa gặt
Tìm những hạt lúa vàng . thắp lên giấc mơ xanh…!

 

 

Đàn Trăng Ailan

Tranh AiLan CongTang

 

 

PHIÊN KHÚC

 

Nghe mưa hạ về qua phố
Tóc mềm gọi gió xanh lên
Tia nắng hong vàng sợi nhớ
Ru mùa phiên khúc không tên

Ru em em còn đâu đó
Ru tôi vọng tiếng kinh cầu
Mắt phố nhạt nhòa bụi đỏ
Vai gầy bóng đổ xanh xao

Có kẻ ngô nghê như cỏ
Đợi mùa. Về ru chiêm bao

 

 

nguyen son11

Tranh Nguyễn Sơn

 

 

 

ĐÊM QUA ANH NHẶT NỤ CƯỜI ĐỂ QUÊN

 

Em về thả sợi tóc xanh
Bay ngang qua ngõ tim anh chạm rằm
Đêm qua nở một nụ trầm
À ơi tình trót trăm năm ru tình

Bàn tay chạm bóng lặng thinh
Vành trăng nghiêng nửa một mình bóng trôi
Tóc xanh em thả về trời
Đêm qua anh nhặt nụ cười để quên!

 

Huỳnh Thị Quỳnh Nga

(Tác giả chuyển đến)

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)