Thơ Nguyên Lạc

 

Giang nguyet

NHỚ NGƯỜI XA XỨ

 
“Sao tua chín cái nằm kề
Thương em từ thuở mẹ về với cha”
Sao vua chín cái nằm xa” *
Thương em giờ đã mù xa muôn trùng!

Em giờ còn nhớ tình chung?
Ta giờ đêm vắng trọn lòng nhớ mong!
Nhớ mong chỉ biết buồn thương
Trai quê nghèo khó mà thương nỗi gì?
Đài Loan, Hàn Quốc có khi
Chút gì gởi mẹ, chút gì gởi cha
Gió đưa cây cải la đà **
Thôi anh ở lại có mà chải bươn!
Ăn bông bí luộc, dưa hường ***
Thảm thương chi lắm? Quê hương đó người!

Giận người rồi lại hận đời
Hận ai gây cảnh đổi dời bể dâu!

Sông sâu tím một dòng sầu
Đêm ra đứng lặng cửa sau, trông vời.
Sao Khuê mất dấu bên trời
Chỉ con vạc khổ, cùng lời thảm thê!
Thương câu: “từ thuở mẹ về…”
Mất em từ thuở màu cờ oan khiên
Khổ đau cùng lắm muộn phiền
Thôi em xa ấy, buồn riêng lòng này!

Nhớ người nhắn áng mây bay
Thôi quên đi nhé, lời ai hẹn thề!
Nhớ chi đời sẽ buồn thê!
Quên đi lời ấy, đừng về nhe em!
……………
[*] Sao tua chín cái (ối a) nằm kề
Thương em từ thuở mẹ về là về với cha
Sao vua sáu cái nằm xa
Thương em từ thuở người ra (ối a) người vào
(Bài Ca Sao – Phạm Duy)
Sao tua = Sao Khuê
[**] Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay (ca dao)
[***] Mẹ mong gả thiếp về vườn
Ăn bông bí luộc, dưa hường nấu canh (ca dao)

 

VẮNG BẬU

 

Vũng nước trong cơn cá lòng tong bơi lội
Vắng bậu rồi tội lắm bậu ơi
Chẳng thà không gặp thì thôi
Gặp nhau ruộng vắng trao đời nhớ không?

Nhớ thương từ chỗ bậu nằm
Từng lời bậu nói, môi cong bậu cười
Giờ nàng mù dấu phương người
Đài Loan, Hàn Quốc cuộc đời khá không?

“Bóng trăng anh tưởng bóng đèn
Bóng cây anh ngỡ bóng thuyền em sang” *
“Lá khoai anh ngỡ lá sen”
Lá cau anh tưởng lục bình lá xanh!
Con cua anh tưởng con còng
Đọt môn cóc tía cho xong cuộc đời **

Giậm chân than tiếng trời ơi
Gây chi bao cảnh đổi dời bể dâu?
Tạo chi bao cảnh cơ cầu?
Tử sinh ly biệt nỗi đau kiếp người!
………….
* Ca dao
** Gan, mật con cóc tía xào nấu với đọt lá môn ăn vào chết ngay

 

 

DODUYTUAN12

tranh DoDuyTuan

 

 

 

 

HAI CHỮ NGHĨA NHÂN

 

“Sáng trăng trải chiếu hai hàng
Bên anh đọc sách, bên nàng quay tơ
Quay tơ vẫn giữ mối tơ,
Dù năm bảy mối vẫn chờ mối anh.” *
.
Sáng trăng trải chiếu hai hàng
Bên anh những sách, bên nàng heo quay
Thôi anh bỏ sách qua đây
Cái thời mạt pháp hãy say đi mà!
.
Hết heo, em hấp thêm con gà
Cứ say cứ xỉn, có mà nghĩa nhân!
Hãy xem mấy trự “quan ôn”
“Cờ lờ” mấy chữ cũng gom đầy vàng **

Sáng trăng trải chiếu hai hàng
Quên đi sách vở, làm càn khá hơn
Học theo bác “mác – dê – inh” ***
Sách đèn trả lại tiền nhân cho rồi!
.
Thằng Bờm đổi quạt lấy xôi ****
Sao anh không đổi cho rồi nghĩa nhân
Nghĩa nhân có chắc bằng không?
Đô – la ta cứ quyết lòng chạy theo
.
Không nghe Người dạy xoá nghèo
Bán đi nhân nghĩa, ta theo chữ Tài
Chữ Tài khác với chữ Tai
Tai thì cứ điếc, Tài là đô – la
.
Gẫm suy trong cõi người ta
Chữ Nhân chữ Nghĩa kém xa chữ Tiền
Sách đèn trả lại thánh hiền
Nghĩa nhân đừng giữ, giữ tiền khá hơn!

………….
* Ca dao
** Cờ lờ: C L
*** Made in
**** Thằng Bờm có cái quạt mo …
Phú ông xin đổi nắm xôi, Bờm cười (Khuyết danh)

 

Lau say

 

CON TẠO LÁ LAY

 
“Bóng trăng anh tưởng bóng đèn
Bóng cây anh ngỡ bóng thuyền em sang”
Chợt suy gẫm lại đừng em!
Sang bên xứ lạ Đài Loan cho rồi
.
Nếu không chết đói cả đôi
Râu tôm nấu với trời ơi ruột bầu **
Gặp nhau chỉ có thêm rầu
Lấy nhau chi hở để sầu muôn niên?!
.
Để anh riêng nỗi ưu phiền
Gừng cay muối mặn, trăm miền đắng cay ***
Giẫm chân than một tiếng dài
Ai gây bao cảnh lá lay quê mình?!

…………….
[*] Ca dao
[**] Râu tôm nấu với ruột bầu
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.(ca dao)
[***] “Tay bưng dĩa muối chấm gừng.
Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau” (ca dao)

 

Nguyên Lạc

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)