ThơHuỳnh Thị Quỳnh Nga

 

 

Huỳnh Thị Quỳnh Nga4

Huỳnh Thị Quỳnh Nga

 

 

 

LỜI RU TỪ GIẤC MƠ

 

Có những câu hát sinh ra từ giấc mơ….
Và đêm nay tôi nghe:
Trái cam đỏ hát lời mặt trời,
Trái chanh vàng ru đêm nguyệt thực!
Chiếc lá xanh bay như vũ khúc
Đêm sông trôi…
Cọng rơm khô chạm lời ru trên vành nôi
Ru một thời có mẹ
Chiếc nón lá hát lên lời ru thật khẽ
À ơi!
Khuyết mấy mùa nắng mưa?
Và đêm nay như chạm vào xưa
Tôi lắng nghe hương trầm thoảng bay trong gió
Mẹ không về …
Tôi ru khúc mồ côi!

 

 

mo ao

tranh DoDuyTuan

 

 

 

VỀ VỚI SÔNG TIỀN

Theo em về với sông Tiền
Đục trong con nước đỏ miền phù sa
Bạt ngàn cánh sóng nở hoa
Lênh đênh trôi những chuyến phà ngày xưa
Âm thầm đón đợi tiễn đưa
Người quen kẻ lạ người chưa lần về
Bồi hồi chợt tỉnh cơn mê
Dòng phù sa đỏ chảy về tim nhau
Sông vùi chôn những niềm đau
Chiến chinh lửa khói nghẹn ngào chia li
Có người tiễn một người đi
Lá xanh rơi giữa xuân thì thương ôi
Mùa chinh chiến ấy xa xôi
Lần trang sử cũ rạng ngời vinh quang
Chiều rơi trên thảm lụa vàng
À ơi ai hát miên man sông Tiền!

 

Huỳnh Thị Quỳnh Nga

Huỳnh Thị Quỳnh Nga

 

 

ĐẾM SƯƠNG

 

Em cầm chiếc lá sen xanh
Giọt sương nào đọng trên cành đêm qua.
Giọt rơi rớt phía phôi pha
Giọt nhung nhớ lại trôi xa về người
Mặt hồ gợn sóng bùi ngùi
Tiễn đưa mùa cũ lặng trôi vào chiều
Bây giờ còn lại bao nhiêu
Xòe bàn tay đếm hắt hiu sương nhòa…!

 

 

 

 

KHÚC THU TRẦM

 

Huế ru một khúc nghê thường
Từ em áo lụa sông Hương tím bờ
Về đi đón Huế vào thơ
Em còn mắt biếc đợi chờ đêm xuân?
Thả trôi dãi lụa bâng khuâng
Tràng Tiền mấy nhịp níu chân người về?
Hoa vàng thu biếc cơn mê
Thuyền trăng lạc phía câu thề gió bay
Đêm mòn khuyết một vòng tay
Ta mòn nỗi nhớ khuyết ngày không em
Huế như đôi mắt nhung mềm
Đôi mi khép nhẹ bên thềm ru trăng
Huế xưa một khúc thu trầm
Vàng son từ độ người trăm năm về!

 

 

 

DẤU ĐỢI

 

Em chiếc lá cuối mùa thu còn lại
Chạm mặt hồ giây phút nhớ nhung anh
Bóng thuyền cũ chòng chành đêm hoang dại
Nhịp chèo khuya tê tái một dòng xanh….!
Em vẫn biết ngày mai này trăng khuyết
Hỏi lòng nhau có còn mãi đêm rằm
Hay biền biệt điệp trùng con sóng vỗ
Ngày vội tan xóa dấu đợi trăm năm….!

 

tranh Ái Lan8

tranh AiLan CongTang

 

 

HÁI MỘT MÙA NGÁT XANH

 

Tháng mười hai đợi cánh gió giao mùa
Em còn mặc áo hoa vàng qua phố cũ
Nghe mùa về và tầm xuân chớm nụ
Em gửi gì vào ánh mắt bâng khuâng
Nghe mây trôi và nắng nhẹ thật gần
Ai thả nổi nhớ trôi qua chiều xa vắng
Có bàn tay chạm bàn tay yên lặng
Ta nghe như mùa cũ quên trôi
Chỉ còn lại đây ánh mắt nâu thôi
Của ngày xưa ngày em hai mươi tuổi
Nghe bên đời nụ tầm xuân chín tới
Ta bồi hồi hái một mùa ngát xanh!

 

vang ve

 

 

MẮT PHỐ

 

Ta lắng nghe khung trời bên ô cửa
Chạm bàn tay xanh màu mắt thời gian
Ta vội xếp giấu chiều vào ký ức
Bình minh xanh qua kẽ lá rộn ràng
Con chim lạ hát gì bên trời rộng
Nghe mùa xưa rơi xuống mấy phím đàn
Ai nắm níu trên tay làn hương mỏng
Thả hương bay về qua phố nồng nàn
Người biền biệt như câu kinh thánh cũ
Chợt quay về với màu mắt nâu xưa
Và đêm ấy cành ngọc lan chớm nụ
Phố hay người vừa lau mắt sau mưa..!

 

Huỳnh Thị Quỳnh Nga

(Tác giả chuyển đến)

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s