ThơChu Vương Miện

 

ChuVuongMien.6jpg

 

TÂM SỰ

Nguyễn Đình Chiểu

 
1 đống sách nát
2 mắt đã mù
duy còn tấm lòng yêu nước đến 1000 thu
mang hết tâm can phò Trương Công Định
cuối cùng vị quốc vong thân
hưỡn chép lại pho Lục Vân Tiên
duy trì lòng trung quân ái quốc

 

CỤ ĐỒ CHIỂU

 

nam kỳ lục tỉnh
Pháp chiếm mất
yêu nước thương nòi
tiếc rằng mù cả 2 mắt
đành làm thầy đồ dậy học
chép lại pho Lục Vân Tiên
của người đã thác
cõng tổ quốc trên 2 vai
chạy vô chạy ra
1 chiếc thuyền nan
1 căn nhà rách nát
và 1 tâm hồn bất khuất

 

CỤ ĐỒ

 

đường đi vạn nẻo
có nẻo dễ dàng
có nẻo xui xẻo
đời lên voi xuống chó
nẻo theo Hoàng Cao Khải
Lê Hoan
nẻo theo Phan Đình Phùng
Hoàng Hoa Thám
nẻo ăn cơm
nẻo xơi cám
nẻo theo Nguyễn Tường Tam
tha hồ mà lựa chọn
giữa ngã 3 đường

 

 

HỌC LẠC

 

ủa ủa giống gì chẹo
ờ ờ chó mắc lẹo
2 bên 2 cái đầu
ở giũa đánh xà nẹo

đất mất nhà không còn
mỗi người tránh mỗi nẻo
kẻ theo Tây
kẻ theo Ta
người theo Chà Và
người Trung Hoa

cứ tối gà lên chuồng
cứ rạng đông gà gáy sáng
không cần đồng hồ
giờ vẫn đúng
cứ giữa tháng trăng tròn
và cuối đầu tháng
trăng méo
cứ xuân là ấm
cứ đông là rét
chả khác gì ?
sáng mưa chiều tạnh

 

 

hoa17

 

 

 

BÈO LỤC BÌNH

 

gió chiều nào trôi chiều ấy
đón gió trở cờ
xưa sao nay vậy
cũ cà lơ phất phơ
nay mã tà thầy chú
trên bờ kiến ăn cá
dưới nước cá ăn kiến
rừng nào cọp đó
ăn cây nào rào cây đó
thời giờ sao sống vậy
chim khôn lựa cành mà đậu
người khôn chọn chúa mà thờ
bây giờ thế kỷ 20
đâu còn có kẻ nào khờ ?

còn nước còn tát
còn sống 1 ngày
là còn khí tiết
heo gà ăn chờ giờ mang giết
con người khác con vật
miếng ăn là miếng nhục
quốc phá gia vong
sống o ra sống
chết không ra chết ?

trăm năm trong cõi con gà
cục ta cục tác gáy qua qua ngày
vui buồn sống thác mặc bay
vừa vỗ cánh gáy chết ngay đứ đừ
100 năm trong cõi con rùa
trong đền trong miếu đôi bia cho người
cũng không là chỗ hạc ngồi
thân rùa bám đất muôn đời an thân
thương thay phần đã có phần

 

 

HUỲNH MẪN ĐẠT

ôi thôi rồi nồi xôi
trên dòng nước chẩy xiết
giữa dòng chó chết trôi
lỡ thầy cùng lỡ thợ
dở bếp lai dở bồi

bao năm còn nhớ câu thề
bao lần nhìn núi đàn khê mà rầu
người đi đầu ? ta về đâu ?
phía nào cũng chỉ sông sâu
chả thuyền

chuyện thơ vdăng
là chuyện chở củi về rừng
mang muối bỏ biển
công lính nước sông
có mợ thì chợ cũng đông
không mợ cũng chả ai trông mợ về
hết ông này làm vua chết
ông khác thay thế làm vua
hết con trâu này kéo cày chết
thay con khác
người phú lít
già chết thay người phú lít trẻ khác
chế độ phong kiến o còn
thay bằng ” Thực Dân Pháp”

trên đường lộ xe chạy
dưới sông thuyền trôi
ngày tháng qua dù dù
không ai chờ ai đợi
1 ai ?
ở o đàn mấy bản Nam Bình
Nam Ai
đàn tiếp Mái Nhì Mái Đẩy
nay là đất mình
xưa Hời

 

 

1 CÂY

làm chả nên non
không cây trơ lại 1 hòn núi cao
sáng ngày chợ búa lao xao
kẻ mua ngừơi bán ồn ào trước sau
xế chiều còn có ai đâu ?
người đi về hết chợ chiều vắng tanh
1 bụi lau 1 chòi tranh
cam tâm làm kiếp cơ hàn mãi ru
đêm đêm sương mưối sương mù
ban ngày nắng gắt tiếng gù chim quyên
” thôi đành Hồn Bướm Mơ Tiên ‘
tiếng chuông thánh thót cửa thiền vãng lai
mà chi ? biển rộng sông dài
kiếp người trụ chốn trần ai chiền chiền

 

 

 

PHAN VĂN TRỊ

 

nước loạn
vua tù bị đày đi đảo quốc
nước mất
người khiếm thị
còn biết làm thơ yêu nước ?
đứa sáng mắt
làm việt gian hàng giặc
bồi tây ?
1 lũ sĩ phu giả điếc giả ngây
1 lũ trốn vào chùa tu quách
đất ghuôi là đất ?

chó chết để lai 1 bữa nhậu
rượu đế Cái bè Cây lý
mỗi anh 1 xí
uống khơi khơi
bọn thời cơ đón gió trở cờ
chết êm ru
thua con chó chết

làm cái thân con kiến
bò lòng vòng trên vòng chén
bò hoài bò hủy chả tới nơi
phận con gà
vặt trụi lông
nằm trên lòng thớt
chờ 1 lúc
là rồi đời
khôn ngoan
bỏ tay vào túi chờ thời
mà thời nào

thơ văn
và nghệ thuật thời hại điện
quá dở
lý do gỉan đơn
là toàn dân quá khổ
quá vất vả
cơm không đủ nhai
áo không đủ mặc
có con ka’k
không được chơi ?
nội chiến tửng ngày
chiến tranh từng ngày
không ai có thì giờ
đọc

 

 

TÔN THỌ TƯỜNG

 

sinh ra có người cao người lùn
có người hùng
và có người hèn
có người yêu dân tộc
có người bán nứơc ?
người trên nghèo xơ xác
người dứơi giầu
nứt đó đổ vách

tay sai
cũng bày đặt làm thơ
cũng thanh minh thanh nga
dựa vào Tôn Phu Nhân
mà làm bài thơ Quy Thục
” có nghĩa là hàng Pháp ”
tự sướng là vinh
” không nhục ”

đắp đập đắp đê
ngăn nước sông Hồng Hà
mặt nước cao hơn mặt ruộng
làng mạc
vỡ đê nước tràn vào làng thôn
tan hoang
nhưng vài năm sau
đât đai được mùa
tốt hơn những năm trước ?
be bờ đắp đập
làm cho ruộng đất càng ngày
càng cạn kiệt
tinh thần cũng vậy ?
không tiếp thu cái mới
thì dân tộc càng ngày
càng cạn kiệt
=
nuôi ong tay áo
nuôi khỉ dòm nhà
y ca dao
” như hạt mưa sa ”
đời là cát bụi
trong chốn ta bà
cùng đi với nhau 1 đoạn đường
nhắn dài mất còn ?
cùng đồng cảm với nhau

Chu Vương Miện

 

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s