Thơ Chu Vương Miện

 

ChuVuongMien.6jpg

 

 

CHÙM THƠ THIỀN 2

 

NƯỚC THUYỀN

 

nước trôi theo ý nước
thuyền trôi theo ý ngươì
mây trôi theo ý gió
mảng không ngươì trôi khơi khơi
dè lục bình tôi theo con nước
trôi tơí trôi lui
cuộc đời cũng trôi
dù mau dù chậm
một vòng luân hồi

 

HAI ĐƯỜNG

 

Một đường vào bệnh viện
Một đường vào nghiã trang
hành trình đơì người
mưa bão gió ngàn
chớp mắt bây giờ
tiểu sử hồng hoang
đi theo nhau nhiều năm
còn một nụ trăng

 

CHỜ

 

chim đã bay về núi
mây chốn hết chân trơì
thuyền câu về bến đỗ
anh ngôì đây chờ ai ?

 

LÀ TA

 

thầyThích Ca Mâu Ni
không cũng như có
có cũng như không
thầy Lão Tử
hoàn toàn số không
thầy Trang Tử
lúc tưởng mình lá điệp
lúc tưởng mình là hoa
lúc tưởng mình là triết gia
thầy Liệt Tử nằm thẳng cẳng
không cục cựa thở hắt thở ra
thầy Dương Tử đi cù bất cù bơ
không cửa chẳng nhà
ta soi bóng ta trong kiếng
ồ đã qua một sát na

 

 

trucdao

 

 

CHÙM THƠ THIỀN 3

VẠN SỰ KHỔ

 

giòng nước lạnh lùng trôi
hạt mưa lạnh lùng rơi
tiếng đàn búng từng nốt
người bước qua con ngòi
nhòm pho kinh cứu khổ
ngó vạn sự vô thường
bởi vạn sự vô ngã
bình bát mớ chân nhang
ta vẫn còn ở đó
thoang thoảng một mùi nhang
tìm mầu hoa chả thấy
cơn gió thôỉ qua vườn
lẩm nhẩm vòng sinh diệt
nhìn tượng Quan Thế Âm
hồ hoang bèo xanh ngắt
hoa chợt nở trong lòng

 

TRĂNG

 

một vầng trăng nửa mảnh
vằng vặc giữa canh thâu
xôn xao ta ngó lại
sông núi cùng một màu
ta dựa trong trời đất
bụi trần trôi quá mau

 

CHUÔNG

 

chân dung ta nơi đó
trưóc mặt một lư hương
ngày xưa ta gõ mõ
bây chừ ta thỉnh chuông

 

CHIM

 

bầy chim ngói đến muộn
mùa lúa qua cuối tuần
rơm rạ khô chất đống
chim ngại ngần bước chân
bầy chim còn đứng đó
cả một quãng đồng không
chung quanh là hiu quạnh
bầy chim trở lại rừng

 

 

tranh-hoa-mẫu-đơn

 

 

 

 

CHÙM THƠ THIỀN 4

 

DUKKHA – DUKKHA

 

có con chim kắcka
kêu trên vùng hầm mỏ
có một người hành giả
đi lần về non xa
có một chàng mới lớn
đi về cõi ta bà
ta ngồi trong am lạnh
niệm câu kinh di đà

 

XƯA

 

theo chân xưa kàlàma
lắng nghe Phật giảng dukkha dukkha thế nào
khổ vô thường khổ làm sao ?
hồn du tử chốn lao xao bụi hồng
thất tình lục dục cõi không
nửa bờ mê giác nửa trong đục ngầu
tịnh tâm ngoại vạn cổ sầu
lợi tha tâm thức một màu hư không
tinh hoa tịnh tọa đạo tràng
một vòng sinh diệt đã qua bến bờ

 

MỘT NỬA

 

Tử Kỳ nằm dưới mộ
có nghe Bá Nha đàn
kỳ đài trầm lảng vảng
trổi vài khúc Kê Khang
đập cây đàn trên đá
thuyền trôi trên sông Hoài
tri âm còn một nửa
nửa kia ánh trăng soi

 

BỂ KHỔ

 

ta sinh trong bể khổ
phía nào cũng trầm luân
nay chiếc thuyền bào ảnh
một giọt lệ phù vân
từng bước trong cố kiếp
từ hạt cát hoá thân
chập chờn bao nhiêu chặng
chặng nào của chúng sinh
ta đi bao nhiêu đoạn
vô tận và vô cùng
mặt trời soi trước mặt
trăng sao dõi sau lưng

 

chu vương miện

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s