Thơ

 

Nguyễn Quỳnh Nga

Nguyễn Quỳnh Nga

 

 

HUẾ

 

Lắng đọng trong lòng Huế thương ơi
Mây nước lưng trời lững thững rơi
Cầu cong bay nhẹ đôi tà áo
Phất phới chơi vơi bóng mây trời
Nhớ mãi trong lòng Huế của tôi
Bao nhiêu thương mến gửi mây trời
Xanh xanh bờ cỏ đôi hàng liễu
Sương khói xa mờ bóng tịch liêu

 

 

CHIỀU SÀI GÒN

(Tôi buồn không biết vì sao tôi buồn – thơ Xuân Diệu)
Ngày Sài gòn không nắng
Ngày Sài gòn mưa rào
Ngày Sài gòn hao hao trời Đà Lạt,
Có sương mù và lác đác mưa bay.
Ta nhớ em, một thưở nơi này
Tuổi con gái xuân xanh má thắm
Em mộng mơ nhìn trời xa thẳm
Nước đôi dòng cũng đã ngẩn ngơ.
Chiều trở về trên bến thẩn thơ
Đôi chim bé chao nghiêng cánh nhỏ
Em cuối đầu thương nhớ ngày thơ!

 

mua 1

 

 

 

MÊNH MÔNG

 
Mênh mông này hỡi cuộc đời
Mình ta cô quạnh giữa trời bao la
Ta về ngõ vắng mình ta
Đêm sâu hun hút
Mình ta dệt sầu
Nỗi buồn nặng trĩu canh thâu
Về đâu ta hỡi
về đâu , một mình.

 

 

THÁNG BA

 

Hoa gạo tháng ba
đỏ trời thương nhớ
Em ngẩn ngơ buồn
Thơ thẩn nhặt hoa
Em mãi nhớ
Anh đi cuối mùa hoa gạo
Buổi chia tay
Xao xuyến cánh hoa bay
Em mãi nhớ
Mối tình nghèo dang dở
Mưa tháng ba
nức nở đợi anh về
Hoa gạo rực trời
một mối tình quê
Em đốt cháy
con tim mùa nhung nhớ

 

DoduyTuan15

Tranh Do Duy Tuan

 

 

TÀN PHAI

 

Một chút thu vàng nán lại đây
Cho quên thương nhớ đã vơi đầy
Tình xưa duyên thắm chừ xa vắng
Ước nguyện một thời theo gió bay
Một ít lá vàng ở lại đây
Ai đem nhung nhớ góp mỗi ngày
Để tim tan tác màu vàng úa
Để tình ai thôi hết đắm say?

 

Nguyễn Quỳnh Nga

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)