Thơ Nguyên Lạc

 

tranh Lê Thị Kim

 

 

PHƯỢNG

 

Có một mùa xa lắm
Phượng nở đỏ góc trường
Ve reo mừng rộn rã
Từng bước nhỏ thân thương

Líu lo giờ tan học
Rực trắng cả con đường
Mắt liếc dao lá trúc
Chém tim ai bị thương!

*

Thương phượng rưng mắt đỏ
Người giờ tìm phương nao?!
Vẫn đường xưa lối cũ
Ve buồn tình trốn đâu?!

Dấu chân nào nho nhỏ
Nhói hồn tôi rất lâu!
Lời yêu không dám ngỏ
Nên hằn rõ trong lòng

*

Chiều nay bên trường cũ
Mười năm rồi phải không?

Mười năm …
dài có đủ?

Phượng ơi. dù trăm năm!

 

 

dang ngoc

 

 

 

CHỢT GẶP NGÔI TRƯỜNG

 

 

Tưởng rằng quên được một thời
Lắng trong tiềm thức xa rồi… rất xa!
Ô kìa cuối phố phải là…?
Không đâu tim nhé
chắc là nhớ thương!

Rộ ve. phượng đỏ con đường
Dáng em. trắng cả ngôi trường tuổi thơ
Có tôi. đứng điếng giữa trưa
Dõi theo dáng mộng. lời thơ mơ về

Phượng hồng vẫn đỏ đam mê?
Khổ đau có đã …?
Đi về vẫn riêng?

Vẫn tôi cùng nỗi muộn phiền
Trường xưa. lối cũ. hiện tiền đó sao?
Chỉ là nỗi xót xa nào
Ngôi trường rất lạ. cớ sao tôi buồn?!

Thời gian chẳng thể nắm buông
Xuôi dòng nước chảy. biệt nguồn người ơi!
Thôi đành. thôi nhé đành thôi
Phuơng hồng tình đó. một đời riêng mang!

Bể dâu cùng với điêu tàn
Bao giờ hạnh ngộ?
Ly tan đang là!
Vô thường. lời Phật chỉ ra
Tâm kinh cố tụng
chắc là tâm an?

Tịnh không. thoảng tiếng muôn trùng
Giữa khuya. tích tắc tiếng buồn thời gian
Tiếng chim cô lẻ trời sương
Chong đêm nến lệ. đoài phương nhớ về!

 

Nguyên Lạc

 

 

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)