Hà Huyền ChiThơ

 

HHC4

 

Bước Ngoặt

 

Em đi bước nhỏ chân chim
Tim anh ai dẫm mà in dấu giầy
Em cười hoa lá ngây say
Em nhăn cả thế gian này buồn hiu

Em đi bước lớn chân mèo
La anh ruột ngựạ vừa kiêu vừa gàn
Ngựa buồn lại muốn đi hoang
Bởi quen phóng túng, ngang tàng từ xưa

Em đi bước ngoặt gió mưa
Hồn anh ướt nhẹp như vừa biết yêu

 

Sớm Quên

 

Ta tìm trong kỷ niệm xanh
Đôi ngày đáng nhớ vùi quanh núi sầu
Em quăng ân nghĩa dài lâu
Qua lời hối tiếc, trong câu oán người

Như em lỡ cạn chén mời
Nghe qua đã đủ chán đời hay chưa/?

 

 

duong may

 

Mưa Rừng

 

Sáng mưa, chiều cũng xanh mưa
Buồn như cỏ mục cũng thừa giết nhau
Bốn mùa sầu nối thêm sầu
Em như vạt gió khơi sâu muộn phiền

Sợi dài, sợi ngắn bay nghiêng
Hồn anh lũ lụt từ đêm mưa rừng
Đêm nay mưa nhớ ngập lòng
Suối sông gì cũng một dòng về em.

 

Mình Ta Giữa Có Và Không

 

Đêm đêm thổn thức còi tàu
Hai dòng thiết lộ hai đầu oan ương
Dặm dài chín nhớ mười thương
Xập xình vui ít mà buồn bao la

Ngọt ngào bỏ lai mỗi ga
Đắng cay cất giữ đầy toa chật hồn
Vui em lục cái ta còn
Buồn em hất hủi bạt non xé rừng

Mình ta giữa có và không
Đêm đêm còi nhớ trong lòng thét vang

 

tranh-hoa-mẫu-đơn

 

Chân Trời Mù

 

Từ chân cầu vồng đi tới bao xa
Tới cõi vô ưu ngoài nỗi sầu ta
Qua mấy vực ngờ vượt đồi bất trắc
Đến với tình nhau vẫn buồn bao la

Hàng cây nhạt nhoà khi ánh chiều buông
Như lòng ta đây trăm nhớ ngàn thương
Về một người xa, cuối đời phiêu dạt
Về một mùa Ngâu tàn khúc nghê thường

Từ ven rừng sầu bước tới tình vui
Chắc gì buông trôi đớn đau, ngậm ngùi
Sáng rỡ hồn nhau những ngày trăng mật
Chia quãng đời sau đắng cay, ngọt bùi

Từ chân trời mù hát khúc bình yên
Nhịp cầu lung linh đâm suốt buồng tim
Nghe giữa hư vô những lời biển gọi
Nghe rất mơ hồ bến nhớ bờ quên.

 

hahuyenchi

(Tác giả chuyển đến)

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)