Nguyễn Tú Oanh Thơ

 

Giang nguyet

 

 

NGUYỆT HOÀI GIANG

 

Thảng thốt tiếng gà gọi sáng
Canh thâu chợt biết mộng tàn
Tri âm người chờ nơi ấy
Bến quê, chèo khẽ, trăng tan…

Bỗng gặp lòng đang run khóc
Như thể ngàn đời chia xa
Nến nguyện ước hồng ân chẳng lụi
Quê xưa lục bảo thường chờ…

 

 

HOA PHONG LỮ

 

Phong lữ muộn chiều thu dường nở chậm
Tím môi người da diết thương hoa
Gió rón rén đứng ngó cánh bé ấp úng
Sương êm êm ru
Đôi giọt đủ vừa hồng
**
Lữ thứ mây dâng đầy ngực chật
Phong sương nhuốm đẫm vườn xưa nụ tầm xuân nở vào xanh biếc
Thu cạn ngày hé đóa lam dương
***
Nhớ nhung sáo lượn ngang trời
Diều thỏa sức uống tràn hơi gió mát
Thương sợi tơ mảnh mai nối đôi bờ mộng ước
Ngọt thấm chiều vời thu không…

 

hoa-phong-lu thao2

 

 

NGUỒN THƯƠNG

 

Vắng gió chiều thu trở lạ lùng
Nắng lơ lửng từng không
Lá chưa nhuốm đẫm hơi móc rỏ
Giọt muộn chiều phong sương cùng

**

Gạch già mưa gội sáng nâu non
Đá cũ gan trơ tuế nguyệt mòn
Trong vắt tay hiền thôi khát cháy
Hoa dâu sóng sánh tấc son

***

Cho dù lòng giếng héo hon
Ước thề chẳng đoạn
hẹn nguyền chẳng thôi

****

Ai còn thương nước đầy vơi
Nối dài sợi nhớ chiều vời vời trông

 

Nguyễn Tú Oanh

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)