My Thục Thơ

 

tranh Nguyễn Hùng Sơn

Tranh Đinh Trường Chinh

 

 

TRẮNG TRỜI THƯƠNG NHỚ

 

anh báo rằng – tuyết đã rơi
lại một mùa đông trắng trời thương nhớ
lại những ngày lũ chim thôi xuống kiếm mồi bên ô cửa
những ngày buồn pha lạnh lẽo tha phương

anh bảo rằng
tuyết đầu mùa nhẹ như lá vương vương
những chiếc lá li ti của mùa đông xứ lạ
lòng anh chao nỗi nhớ
bầy lá tre rơi – xoay tứ phía vườn nhà
nhớ tiếng mẹ cười, nhớ lưng áo cha
nhớ cơn gió nam quê mình xao xác…

anh biết không,
quê nhà mình cũng nhớ anh da diết
về mà thương những gốc rạ vồng rau
thương cây khế mẹ trồng quả ngọt tận mai sau
và hoa khế – tím như lòng em chung thủy

về nghe anh
về mà thương những ngày đông rủ rỉ
chuyện con rô đồng, con tràu quẫy ao xưa
về mà thương những gió những mưa
bão có rớt cũng không lạnh tàn băng giá…

về có em
có xóm giềng
có bát nước nồng thơm cây lá
tình quê nghèo xua hết những chơi vơi…
tuyết đã rơi – đông lạnh lắm xứ người
về anh ơi – bao nhớ thương hò hẹn đã đượm rồi

 

 

 

CHIỀU

 

u hoài chi mà chiều tịch mịch
xám ngàn mây thinh lặng cuối trời
gió ngủ quên cuối ngày mỏi mệt
đường trôi đi im không lá rơi

con chim nhỏ một mình một bóng
lẩn vào mây không một tiếng kêu
cành cây khô in về phía núi
dấu tàn phai trơ trọi cuối chiều…

ngày tình xưa phủ đầy rêu rong
để cùng em thấm sầu long đong
người – đã người quên ngày hạnh ngộ
khóc với cười …xa xôi thinh không…

tưởng tiếc đâu mà hoài u uẩn
giấu hoàng hôn tận đáy linh hồn
nắng bất lực dưới ngàn mây xám
chiều trầm mình …đêm lạnh mênh mông

 

 

tyh4

Tranh Đinh Cường

 

 

ÁC MỘNG

 

Giữa chợ đời hối hả
Mình bên nhau rong chơi
Bỗng đường ngang nghiêng ngả
Ôi, lạc mất anh rồi!
Em nhìn ngang ngó dọc
Bấn loạn gào tên anh
Hẻm chợ dài hun hút
Xa như thể vô cùng…
Ngồi nguyên nơi anh mất
Người qua không ai hay…
Chợ chiều tàn trống hoác
Anh ơi, em chờ đây!
Anh ơi! – em thét ngất
Chợ đêm không tiếng vang
Điếng hồn trong hoang khiếp
Trời ơi!…Anh không còn!!!
….
Giật mình em tỉnh giấc
Nức nở còn nghẹn ngào
Gối đẫm đầy nước mắt…
Điềm gì trong chiêm bao?!

 

 

TẠ TỪ

 

Tạ từ anh
em về thay áo mới
Mùa đông qua tình cũng đã tan rồi
Mùa xuân em còn thắm ở trên môi
Tháng giêng xanh cố ươm chồi yêu nhỏ
Mai anh về mầm yêu em xanh trổ
Lòng em cây che chắn những âm thầm
Mắt em cười phủ kín những lặng câm
Anh sẽ nhẹ lòng thấy em không hờn nữa…
Tạ từ anh
em về qua sông nhỏ
Những câu thơ ngày cũ đã quên rồi
Sầu đông kia nhè nhẹ thả phai phôi
Hoa vừa tím vừa rơi trong nắng mỏng
Mai anh về không còn bên em nữa
Chẳng thể nào tay ấm lại trong tay
Em vội vàng gom chút nắng thơ ngây
Chiều vừa tím vừa phai trên lối cũ…
Mai anh về
nhắc lòng nhau xin lỗi
những câu thơ ngày ấy đã dần xưa

 

My Thục

 

trucdao

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)