Thuyen trang

 

Trà khuya

 

“Trà khuya vợi chát
mộng bào mắt chong”
Sớm mai ngọt lại
giấc không
Ấm lặng bình rỗng
Trà không
Có trà
**
Tương tư từ độ mưa qua
Sân nâu non phủ lá già vàng rơi
Chân hương nhuộm thắm cỏ phơi
Rêu xanh nuôi ấm những chơi vơi mầm
***
Gió nâng sợi khói mùi trầm
Ngực gầy gìn giữ hồng tâm chẳng tàn
Nẻo mây vực rộng truông ngàn
Câu thơ nâng giữa trùng san
Nguyện
Về

Nguyễn Tú Oanh

……………………………………..

                            Phụ chú

 

Sớm mai ngọt lại
giấc không
Ấm lặng bình rỗng
Trà không
Có trà
(Nguyễn Tú Oanh)

Đọc bài thơ này khiến Nguyên Lạc ngu tôi nhớ đến ý nghĩ: Có Không – Hữu Vô – đại khái như sau:
– Lúc không biết thì thấy sơn là sơn, thủy là thủy; khi biết rồi thấy sơn không là sơn, thủy không là thủy; khi “ngộ” ra thì sơn là sơn và thủy là thủy!
Tôi xin tiếp lời với thi nhân Nguyễn Tú Oanh
1.
Sơn đâu có thủy cũng không
Hồng tâm soi rạng thủy sơn đó mà
Thủy sơn trong cõi ta bà
Hữu sinh hữu diệt lời ta nhớ Người

 

2.
Không không Có có Sắc Không
Trà không Bình có Bình không có Trà

 

Nguyên Lạc

 

hoanghon

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)