Nguyễn Thị Bạch Vân Thơ

 

NT BACH VAN 4

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Sáng ra biển thấy người

 

Với đôi bầu ngực nhỏ
Người cho ta cậy nhờ
Gửi gấm những lời thơ
In dấu buồn trên đó
Ta tung bờ tóc ngắn
Đếm mãi những mùa xanh
Còn bao nhiêu sợi nhớ
Chực rụng xuống vai người
Ta xin chút thanh xuân
Để mạnh dạn phơi bày
Thân thể đấy sức sống
Tung bật vẹn niềm vui
Lòng ta còn chút gió
Thổi nhẹ với môi cười
Cũng không ít đôi lần
Gió bùi ngùi đếm tuổi
Tay người đưa bánh thánh
Ta nuốt hoài không trôi
Thiên đường kia cũng lỗi
Ân sủng trên môi người
Còn biết đâu nguồn cội
Để ta kịp quay về
Một tiếng nấc truy hoan
Buồn dần vào mỗi tối
.
.mở toang bầu ngực người
Ta tìm ta trong đó

 

mua dem

 

 

Mưa đêm

 

Đêm nghe
tiếng gió
thổi ngang
Và … mưa cứ thế
sỗ sàng
mưa rơi
Trong mưa
có tiếng ai cười
Hơi vừa lạnh đủ
dội đời
vào nhau

 

 

Cho đêm trở giấc

 

….
Tôi làm thơ cho thì hiện tại
Một nỗi buồn không có tương lai
Tôi làm thơ cho thì quá khứ
Mỗi nhớ thương mai một từng ngày

Tôi viết bài thơ cho đất nước
Độc tài bảo thủ vẫn khư khư
Tôi viết cho quê hương dân tộc
Hình chữ S đang mất từ từ.

Người về đây dỗ đêm khó ngủ
Bàn tay nồng thay thế lời ru
Tâm hồn tôi không nơi cư trú
Loanh quanh đời tìm chốn di cư

Tôi đang thở những hơi khó nhọc
Như câu thơ bế tắc giữa chừng
Những đêm trắng phủ lên mái tóc
Bờ vai gầy nghiêng những nhịp rung

 

mua2

 

 

Cơn mưa chiều

 

Nghe chừng buồn đã mủ mưng
Ngoài kia gió với cây rừng lang thang
Tựa như một cuộc truy hoan
Ngẩn ngơ ta lại cười khan một mình
*
Lạnh sao mà lạnh cả tình
Ta gom lửa ái hong tình ta khô
Nửa kia lấp một nấm mồ
Chiếu chăn huyệt lộ phụng thờ ma sinh
*
Chiều chiều gióng một bài kinh
Ru trần gian nuối cuộc tình cho không
Lạnh sao mà lạnh cả lòng
Mưa ơi, trút hết giận hờn rồi ngưng
*
Cuộc chơi đã đến lúc dừng
Tìm nhau chỉ thấy một vừng mây tan
Ngoài kia cây gió truy hoan
Ngẩn ngơ ta lại cười khan một mình

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

chieu mua

 

 

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)