Thy Nguyên Thơ

 

Cammua4

Thy Nguyên

 

 

Chùm thơ viết cho người cũ…

 

tranh Đỗ Duy Tuấn4

tranh Đỗ Duy Tuấn

 

1.

THƯ CHO VỢ MỚI NGƯỜI DƯNG

 

Thôi em dừng cuộc giãi bày
Ghét ghen vừa đủ mưa vày bấy lâu
Trăm năm huyệt mộ đào sâu
Nào ai nhặt hết mấy xâu xé buồn.

Cờ người đốt đỏ hoàng hôn
Cứ vòng vo mãi cứ vờn Lũng Đông
Áo hoa đi đón cầu vồng
Đón sao cho được hết nồng nã kia.

Thôi em xé toạc phép chia
Đường quang em bước đường mưa chị về
Một mai cỏ xước chật đê
Từng thu từng lá lộ mê mẩn này.

Đỉnh cầu từng bước người vay
Lạc sâu về phía thu gầy nhá nhem
Con se sẻ cũ ướt nhèm
Lại lầm ngoa dụ lại len lén già.

Thôi em bia đá người ta…

 

wine2

2.

UỐNG RƯỢU CUỐI NĂM

 

Đừng reo nữa đá nghìn cân nghìn khối
Thân xác mắt môi rã rượi đủ rồi
Tay quờ sang chỉ thấy đá thôi
Khuya lơ lắc xâm xấp mình với bóng.

Tay đan thưa đèn đường sương võng
Em cong vênh đổ bến không chồng
Nhá nhem đuổi trò chơi cút bắt
Biết còn vui đủ tiễn người qua không?

Đừng thêm nữa một bóng người ngả mới
Giấy nháp kín bưng vụn dấu ngắt dòng
Tờ lịch mỏng cuộn ngày tông tốc nứt
Gió nháp em với rượu suông…

 

3.

L y t h â n

 

Anh thuê gian nhà trong ngôi nhà mình
Vô ý đôi bàn tay xoè ra nắm lại
Chớp mắt thôi lời ru như cánh cò Đồng Cửa
Tóc anh bạc và em thành sông sâu.

Sông sông từ đâu đóng băng câu hát
Câu hát dãi dầu lìa hạt sạn vỡ đôi
Bữa cơm của những ngày đói lả qua rồi
Nước mắt muối em thành dưa, thành cát.

Anh thuê gian nhà trong ngôi nhà mình
Vô ý đôi bàn tay xoè ra nắm lại
Ngõ xưa như cây cầu đu vào thinh lặng
Anh tập thương người – em tập thương con.

Nhà mình không rộng mà thênh thang gió hút
Bếp lạnh đón mưa con cánh cam xoè ô
Anh thuê gian nhà trong ngôi nhà mình
Giấc mơ các con đậu về đâu ngăn ngắt?

 

Dem mo

tranh trên net

 

4.

C h i ề u v ê n h

 

Bỏ khúc đầy nhặt khúc vơi
Em uống say gió rót vời vợi cay
Chiều nay xỏ áo nhầm tay
Thấy thừa gang tấc thấy dài nhói đau.

Người đi mãi người về đâu
Trong mưa bụi có chiếc cầu gẫy không
Em tát cạn mấy biển đông
Tìm thau giọt mắt mà đồng trống tênh.

Có chiếc lá lúa bập bênh
Đôi con châu chấu bẻ vênh cả chiều
Lơ ngơ thả gió đứt diều
Thả nhành liễu xuống câu Kiều Nguyễn Du.

Mộ Đạm Tiên hay mộ thu
Em thắt ngang ngực ngã vừa trăm năm
Đồng ơi cỏ mọc chỗ nằm
Chỗ nào kín bụi gai tầm nở hoa?

Chiều vênh, chiều nở nhạt nhoà…

(Trích từ bản thảo Người Dưng)

 

Thy Nguyên

 

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)