Thơ

 

Nhatrang Ng

Nguyễn Nha Trang

 

TÌM LẠI QUÊ HƯƠNG

 

Một ngày
Cho tôi về tìm lại năm xưa
Có tiếng cười và ngàn âm thưa
Có tiếng gà gáy giữa trời trưa
Có những ngày chợt nắng, chợt mưa
Một ngày
Cho tôi về tìm giòng sông quen
Có bóng đò, giọng hò ru êm
Có mái nhà tỏa ấm chiều lam
Có bóng người tựa cửa đợi mong

Một ngày đó… một ngày đó
Con người biết thương người
Một ngày đó… một ngày đó
Trên môi người nức tiếng cười
Một ngày đó… một ngày đó
Em thơ biết nói lời không gian dối
Một ngày đó… một ngày đó
Em tôi sẽ đợi chờ
Người tình đến… người tình đến
Đón em về trên lối mộng
Và từ đó… và từ đó
Nước mắt mẹ thôi rớt từng đêm thâu

Một ngày
Cho tôi về tìm lại quê hương
Khi con người chỉ còn yêu thương
Những mảnh đời thôi hết lầm than
Cho em tìm hạnh phúc đời ban…
Một ngày
Cho tôi cười nụ cười tin yêu
Giống da vàng và người anh em
Đã bao lần rạn vỡ tình yêu
Với nụ cười ngàn đời yêu nhau!

 

chieu tim

 

 

 

HOÀNG HÔN VÀ NỖI NHỚ

 

Tình ngự trong em một buổi chiều
Ôi buổi chiều của những buổi chiều!
Phải chăng đó là dấu hiệu của định mệnh
Để cuộc tình ta suốt kiếp là một buổi chiều ?!
Không sáng hơn
Vì mặt trời sắp lặn
Sẽ tối dần
Vì chẳng thuộc của nhau!

Chiều. Chiều rồi anh ạ!
Nói đi anh!
Nói những lời yêu em
Bằng vòng tay cuống quýt
Bằng nỗi nhớ dại khờ
Hay bằng cả mối tình lặng câm một thuở!
Sao anh cúi xuống?
Chiều rồi phải không anh?
Nắng chiều còn quấn chặt môi anh
Xiết nghẹn tim em
Xoá nhoà tiếng nói yêu nhau!
Mất nhau sao anh?
Đắng cay cho em!
Vì hiện thân tình yêu của em
Là một buổi chiều!

Ôi buổi chiều của những buổi chiều!
Phải chăng đó là dấu hiệu của định mệnh
Để cuộc tình ta suốt kiếp là một buổi chiều?
Không sáng hơn
Vì mặt trời sắp lặn
Sẽ tối dần
Vì chẳng thuộc của nhau!

 

Nguyễn Nha Trang

 

ddt5

Tranh Đỗ Duy Tuấn

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)