Phạm Quang Trung Thơ

 

pho1

 

 

Hôm xa Sài Gòn

 

ta xa phố
bỏ Sài Gòn
mắt sâu
sợi khói thuốc
vàng
chữ o
đêm ngồi quán
nghe chuyện trò
nhạc nền
bỏ ngõ
lời to nhỏ
là…
những hạt mưa
ngoài hiên xa
mà..
trong ta còn đó
cánh trà mi
em…
hôn

nhè nhẹ
êm êm
hôn từ tan vỡ
môi mềm
thơm
ngoan
sau lưng ta
phố
dịu dàng
dấu đi xưa
ngoảnh lại
nào tan bao điều…
khắc
môi nhau
nghìn tín điều
mà chuông thánh đổ
muôn chiều
phố
em…
thút thít
nằm
cận kề bên
Sài Gòn
mở cửa
chào đêm
nguyệt
gầy…
lại hôn em
lòng ta đây
sủng mưa xứ lạ
ướt đầy
biển
em…

 

mo ao

Tranh Đỗ Duy Tuấn

 

 

Đưa o về ngõ nội thành

 

Đưa O về ngõ nội thành
Huế xưa thổn thức-rêu xanh vôi mờ
che tình chiếc nón bài thơ
khép lòng e thẹn đôi tờ lụa trinh
đường chiều thành quách lặng thinh
đưa O sương khói triều đình xa xa
tiếng buồn rơi động hồn hoa
dừng chân giây phút tưởng đà trăm năm
cầm tay nhè nhẹ thì thầm
O về bên nớ vắng trầm hương mê

đưa O tận bến sông về
giọt chuông Thiên Mụ vọng tê ráng chiều
giọt trầm rơi xuống cô liêu
giọt tình O gửi đã đầy gió sương
đưa O qua phố hoang đường
lọng che hoàng hậu lược gương nụ cười
quán hồng này nhé nghỉ ngơi
thắng cương yên ngựa đạo chơi đôi vòng
con đường lên xuống cong cong
chở mang hạnh phúc thấm giòng mồ hôi

O về còn lại một tôi
nhìn mây bàng bạc trôi trôi qua thành
tường cao cổ điển rêu xanh
khắc ghi mấy nét rành rành tên hoa
chiều mang hương sắc đi xa
thiên nhiên gỗ đá bật ra lời sầu
đền đài cung điện hút sâu
từ khi hoàng hậu khép lầu cung mơ
từ khi O vắng tôi chờ
ai đem cổ tích vào thơ ngậm ngùi

 

mua 1

 

 

Paris
Em
Và phamquangtrung

 

Đưa em vào quán rượu
Paris trắng sương mù
lắng nghe em khúc khích
chao động một mùa thu

Em mãi còn nít nhỏ
ta mãi tìm nguồn thơ
nên khi em hờn giận
Paris kia bụi mờ

Đưa em vào quán rượu
nhấp một chút hương mê
em đỏ hồng đôi má
ta ngẩn ngơ mấy mùa

Sông Seine này sẽ lạnh
ta cầm đôi bàn tay
nghe em mềm như cỏ
nghe em mềm cơn say

Đưa em vào quán rượu
hương em là Paris
tóc em giòng sông biếc
môi em là mật ong

Bẻ đôi này chiếc bánh
croissant thơm ngoan tình
yêu em ta không nói
Paris đứng làm thinh

Đưa em vào quán rượu
em khúc khích như mơ
cho ta làm thi sỹ
mời em vào tình thơ

Đưa em vào quán rượu
em nhõng nhẽo đọc thơ
ta hôn em nghẹn thở
để nhớ em một đời

nhớ mãi mỗi em thôi

 

Nguyễn Sơn.em

Tranh Nguyễn Sơn

 

 

hạt bụi

dăm câu lục bát vui hề
tặng ai qua ngõ tung hê áo hồng

bước trong ngày tháng mênh mông
tấm thân hạt bui về trong cõi ngoài

một mai đen trắng bàn tay
nỗi lòng sấp ngửa ô hay lạ kỳ

tôi về ngồi đấy tôi đi
nhớ tôi tà áo thôi thì trôi trôi

bay theo huyễn hoặc một thời
cầm như cánh hạc ngàn khơi mịt mùng

hôm nay ngồi ngóng nghìn trùng
hôm xưa ngồi tiếc tương phùng hợp tan

hạt bụi nào rơi bên đàng
thân tôi nhặt lấy lang thang kiếp này

 

Phạm Quang Trung

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)