Thơ

Le Nghi

Lê Nghị

 

nguyen thu -thuvang

Tranh Nguyễn Sơn

 

MỘT THOÁNG QUÊ TA

 

Đang trưa mẹ gánh em gái nhỏ
Đặt ngồi thúng trước đồ thúng sau
Giữa đạn bay vèo bom pháo dội
Sáu tuổi theo mẹ chạy cắm đầu

Thanh bình lần đầu về quê cũ
Vách nhà sau trước đạn lổ chổ
Mẹ nói nhà cha xây kiên cố
Hoá hai bên giành chỗ đóng quân

Mỗi năm một bận về chạp mã
Cha chôn đất thánh gần giáo đường
Giáo đường chỉ còn nền gạch đỏ
Vẫn vọng lòng ai chiều tiếng chuông

Vẫn hàng tre cũ buồn phơ phất
Vẫn xóm nhà thưa chiều phủ sương
Vẫn con nghé ọ theo trâu mẹ
Bên bờ ruộng hẹp thấy mà thương

Bốn hai năm cũng dài ấy nhỉ
Xóm thưa nhà vẫn tranh xám màu
Có đêm đưa mạng xem ,mẹ khóc
Nghe ai còn rống cổ chửi nhau

Mẹ kể: – Hai cậu con du kích
Đá Bàn, Xuân Mỹ bỏ quên đời! (*)
Cậu giữa lại đăng lính biệt động
Dakto núi thẳm mục xương rồi!

Sùi sụt, ai như nhà tui không?!
Anh em giết nhau giờ tuyệt dòng!
Cốt ông bà ngoại đem chùa gửi !
Lệ ứa mắt, thẳm xa ngùi trông.
………
(*) – Đá Bàn: thuộc xã Ninh An
– Xuân Mỹ : thuộc xã Ninh Thọ.

 

Lê Nghị (LiLi Nghệ)

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)