Thơ

Nguyễn Quỳnh Nga

Nguyễn Quỳnh Nga

 

 

TIẾNG HÒ

 

Tiếng hò đồng xa
quê ta ngày trước
bây giờ về đâu?
Tiềng hò rơi xuống sông sâu
vang trong núi rộng
đêm thâu ngút ngàn!
Vàng thau trộn lẫn vào than
Ai đem quang gánh
lên ngàn dệt tơ
Ngày xưa nào có ai ngờ
Tiếng hò vang vọng
Bây giờ xa xăm!

 

 

MÊNH MÔNG

 

Mênh mông này hỡi cuộc đời
Mình ta cô quạnh giữa trời bao la
Ta về ngõ vắng mình ta
Đêm sâu hun hút
Mình ta dệt sầu
Nỗi buồn nặng trĩu canh thâu
Về đâu ta hỡi
về đâu , một mình.

 

pho1

Tranh trên net

 

 

 

CHIỀU SÀI GÒN

 

(Tôi buồn không biết vì sao tôi buồn – thơ Xuân Diệu)
Ngày Sài gòn không nắng
Ngày Sài gòn mưa rào
Ngày Sài gòn hao hao trời Đà Lạt,
Có sương mù và lác đác mưa bay.
Ta nhớ em, một thưở nơi này
Tuổi con gái xuân xanh má thắm
Em mộng mơ nhìn trời xa thẳm
Nước đôi dòng cũng đã ngẩn ngơ.
Chiều trở về trên bến thẩn thơ
Đôi chim bé chao nghiêng cánh nhỏ
Em cuối đầu thương nhớ ngày thơ!

 

 

CHIA CÁCH

 

Người về bên ấy xa xôi
Cho tôi nhắn gửi đôi lời nhớ thương
Gió mưa chia cách đôi đường
Em tôi còn nhớ còn thương một người?

 

mo ao

Tranh Đỗ Duy Tuấn

 

 

HUẾ

Lắng đọng trong lòng Huế thương ơi
Mây nước lưng trời lững thững rơi
Cầu cong bay nhẹ đôi tà áo
Phất phới chơi vơi bóng mây trời

Nhớ mãi trong lòng Huế của tôi
Bao nhiêu thương mến gửi mây trời
Xanh xanh bờ cỏ đôi hàng liễu
Sương khói xa mờ bóng tịch liêu

 

 

LY BIỆT

 

Ta biết nhau chừ đã mấy đông
Bao nhiêu ân ái bấy mặn nồng
Một hôm xuân đến ta xa cách
Anh đã trở về bên kia sông!

Ta xa nhau chừ đã mấy thu
Ngàn thu vĩnh biệt cõi sương mù
Tình ta thôi hết thôi xa cách
Biền biệt mây trời mãi thiên thu!

 

Nguyễn Quỳnh Nga

 

nguyen thu -thuvang

Tranh Nguyễn Sơn

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)