Thơ

hien2

Hiền K. Nguyễn

 

hien diendien.3jpg

Bông Điên điển

 

NỖI NHỚ

 

Quê hương nghèo khó nồng muối mặn
Thấp thoảng lòng anh nỗi nhớ mong
(Hồ Hạnh)

*

Nhớ luôn con cá lòng tong
Nhớ bông rau nhúc , nhớ bông lục bình
Nhớ hoài cá lóc chui sình
Nhớ con trê trắng dầm mình trong mương
Nhớ nhiều tiếng nhái ểnh ương
Khóc than mưa xuống mà thương ao nhà
Nhớ ơi là nhớ vườn cà
Nhớ hoa cây ớt, nhớ gà lá chanh
Nhớ cây bình bát mọc quanh
Bờ hồ cá sặc nhớ canh bạc hà
Nhớ cây đu đủ ra hoa
Nhớ từng cọng cỏ mồng gà sướng … tai!
Còn đâu giờ đã chia hai
Bên này bên đó, hỏi ai..nhớ dùm
Nhớ sao nổi nhớ không cùng !

 

NHỚ

 

Phương ấy đàng Đông nhớ đàng Tây
Cầu duyên năm đó dáng em gầy
Nhẹ đưa lá trúc bên cành liễu
Thoảng chốc xa cành em có hay?

Bóng nguyệt soi gương bờ trăn trở
Âm ba vang dộng tháng Tư say
Trăm năm vẫn hận ngày đen tối
Có biết đàng Đông nhớ đàng Tây !

 

TÌNH THƠ 5

 

Tóc em
buông xõa bên đời
Tay ôm nhựa sống đọc lời
ăn năn.
Kinh chiều
theo gió về Nam
Qua ngang đỉnh núi
chiều vàng hanh hao

Người đợi người
biệt phương nào?
Bốn mùa xoay trở
hững hờ đi qua!
Vẫn chờ đợi
vẫn xót xa
Vẫn nâng niu mộng
người xưa lại về.

 

tranh Ái Lan8

Tranh Ái Lan

 

Người đợi người

 

Thoảng trong mơ
Đường xưa lối cũ
Ai chờ ai
Ai đi tận phương đoài?

Để chi rối tóc thương hoài ngàn năm!

 

Nghĩa Trang quân đội – Biên Hòa.

 

Một lần thôi , đủ nhớ hết trăm năm ….
(Hoàng Châu)

 

Một lần thôi …em nhớ chổ anh nằm
Trên quốc lộ …là nghĩa trang quân đội
Anh sẽ về thăm em …khi chiều tối
Khi chúng mình bối rối nói lời yêu
Đã thương nhau thì dù nói bấy nhiêu
Cũng không đủ cho tình yêu bất diệt
Dành tình yêu này cho tình em thanh khiết
Một lần rồi… không nói nữa nghe em
Anh đi đây …không muốn nói gì thêm
Ngày tương ngộ sẽ là ngày
không Cộng Sản!

 

hien BH

 

Quê nhà

 

Mây phủ chiều nào ngọn Thất sơn
Tràn kinh nước lũ  dạ héo hon
Hoa Điên điển rộ trên đồng vắng
Vớt cá lĩnh theo nước có còn?

Vĩnh Tế kinh đào năm xưa ấy
Reo vui nhộn nhịp xóm thôn làng
Giang Thành, Đầm Trích theo con sóng
Mang khách thương hồ dạ xốn xang

Về Hà Tiên tìm người em gái nhỏ
Nay bỏ làng quê đã theo chồng
Về nơi xứ lạ …buồn heo hắt
Còn nhớ quê nhà …mẹ nhớ mong

Ai qua Xà Tón nơi quê cũ
Nhắn nhủ đàn trâu …nhớ mục đồng
Hỏi thăm con nghé giờ bao lớn
Mở mắt hay còn ngủ giấc ngon ?!

 

Chiều Trên Sông Bassac

 

Chiều xuống nhẹ
trên giòng sông Bassac
Lục bình trôi rời rạc
giữa sông đầy
Tiếng chèo khua khoan nhặt
vẳng đâu đây
âm than thở
Cô lái đò quên bến

Khách lữ thứ thoảng buồn
khi ghé bến
Con đò xưa vắng đợi khách sang sông
Bìm bịp kêu
gọi nước lớn,nước ròng
Em tóc xỏa
không mong gì trở lại!

Vượt đường xa
Theo giòng đời mê mãi
Trong âm thanh đồng vọng…
Ráng chiều buông
Gió vi vu gọi sóng đổ trên nguồn
Buồm căng bóng
đời tuôn
trong lặng lẻ

Lữ khách buồn ..
Lữ khách mỏi mòn trông !

 

hien

 

Hậu Giang

 

“ Ai về Vàm Xáng, Cái Sắn, Phong Điền
Cù lao Ông Chưỡng có nhiều cá tôm ”

Cái Răng,Bình Thuỷ, sông Hậu, Cái Vồn
Thất Sơn, Cờ Đỏ, cù lao Dinh ai chờ
Xóm Chài em đứng ngẩn ngơ
Xuồng ghe tấp nập , em chờ ai đây ?
Chợ Nổi họp bạn sớm mai
Trái cây, tôm cá ngập đầy em ơi !
Hò ơ ơ ơ
Cũi tre dễ nấu, chứ gái Hậu Giang tuy xấu
nhưng yêu dấu thanh bình
Bởi chiến tranh tàn phá nên gia đình em nát tan (ơ ơ ơ )
Hò khoan ơi hởi hò khoan
Ai vượt Cữu Long Giang …lướt gió băng ngàn
hướng về miền Tây thân mến
Nới đây khói lửa ngút ngàn
quê hưởng điêu tàn
đem cơn nguy nàn sống trong hãi hùng …

 

Về thăm

 

Cho tôi về thăm lại con đường củ
Đã xoá tên từ lúc giặc tràn vào
Xác quân ta đầy lắp phũ chiến hào
Xác dân chúng là đồng bào cùng khổ
Đau thương đó hằn mặt đường loang lỗ
Vẫn còn đây trên đau khổ nhục nhằn
Hơn bốn mươi năm thể chế hờn căm
Vẫn cai trị trên oan hồn dân Việt
Tình quê hương tình đồng bào thân thiết
Xoá đi rồi theo chủ thuyết ngoại bang
Trong oan hồn tiếng rên xiết lầm than
Xây cơ đồ trên mãnh đất tan hoang
Cùng giặc cướp, cùng hoang đàng cấu kết…

 

thuyen don doc

 

TÌM LẠI QUÊ HƯƠNG

 

Một ngày
Cho tôi về tìm lại năm xưa
Có tiếng cười và ngàn âm thưa
Có tiếng gà gáy giữa trời trưa
Có những ngày chợt nắng, chợt mưa

Một ngày
Cho tôi về tìm giòng sông quen
Có bóng đò, giọng hò ru êm
Có mái nhà tỏa ấm chiều lam
Có bóng người tựa cửa đợi mong…

Một ngày đó
một ngày đó
Con người biết thương người
Trên môi người nức tiếng cười
Một ngày đó
một ngày đó
Em thơ biết nói lời không gian dối
Em tôi sẽ đợi chờ
Người tình đến
người tình đến
Đón em về trên lối mộng
Và từ đó.
và từ đó
Nước mắt mẹ thôi rớt từng đêm thâu

Một ngày
Cho tôi về tìm lại quê hương
Khi con người chỉ còn yêu thương
Những mảnh đời thôi hết lầm than
Cho em tìm hạnh phúc đời ban

Một ngày
Cho tôi cười nụ cười tin yêu
Giống da vàng và người anh em
Đã bao lần rạn vỡ tình yêu
Với nụ cười ngàn đời yêu nhau

 

hienmit2

 

 

Mít và Bần

 

” Nước chảy cặc bần run bây bẩy
Gió đưa dái mít giẫy tê tê “
Mai sau chồng bỏ chồng chê
Em đành ở vậy dạ tê tái sầu

Ra vào nhìn nụ hoa bầu
Bí ơi rụng phấn để sầu cho ai
Ngày sau chia xẻ làm hai
Bầu ơi thương bí cả hai cùng giàn

Mít vàng thôi chẳng sang ngang
Gió run bây bẩy nhìn sang cặc bần
Cặc bần thôi chẳng ngại ngần.
Thương chi dái mít một lần sang sông.
……….
(*) – Rễ cây bần trồi lên mặt nước = Cặc bần
– Mít non sắp thành trái treo bên dưới = Dái mít

 

hien lucbinh

 

Em Lục bình

 

Đời em hoa tím mong manh lắm
Trôi mãi về đâu đóa lục bình

Không duyên gởi phận cho anh
Nợ đâu không thấy cũng đành xa nhau

Giòng sông ấy dào dào nuối tiếc
Thuở ban đầu tha thiết hẹn hò

Lặng câm đau xót vỗ bờ
Giếng sâu dây ngắn (*)
đợi chờ ai đây!

……..
(*) Tưởng giếng sâu anh nối sợi dây dài
Ngờ đâu giếng cạn anh tiếc hoài sợi dây (ca dao)

Hiền K. Nguyễn

 

chieu3

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)