Hà Huyền Chi  Thơ

HHC4

 

HahuyenChi-NTKCD

Kiều Chính và HaHuyenChi trong phim Người Tình Không Chân Dung

 

 

Lệ Đá

 

Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời
Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời
Hỏi những đêm sâu đèn vàng héo hắt
Ái ân bây giờ là nước mắt
Cuối hồn một thoáng nhớ mong manh

Thuở ấy tôi như con chim lạc đàn
Xoải cánh cô đơn bay trong chiều vàng
Và ước mơ sao trời đừng bão tố
Để yêu thương càng nhiều gắn bó
Tháng ngày là men say nguồn thơ

Điệp khúc
Tình yêu đã vỗ cánh rồi
Là hoa rót mật cho đời
Chắt chiu kỷ niệm dĩ vãng
Em nhớ gì không em ơi!

hahuyenchi

 

51. Với Nhau

 

Với nhau sỏi đá nở hoa
Tháng đau đánh mất ngày già đi hoang
Trái tim mở cửa thênh thang
Câu thơ đẫm nguyệt mênh mang sông dài

Với nhau dạo khúc quan hoài
Mưa ghen chợt lắng, hờn phai trong hờn
Với nhau, đẹp nghĩa vàng son
Với nhau, lấp biển dời non cũng vừa

Có nhau nhẹ gánh tương tư
Ta thương, ta hận tình xưa vẫn nồng
Có nhau tận nghĩa thủy chung
Lại như bèo nước trên dòng trường lưu
hahuyenchi

tranh Nguyễn Hùng Sơn

Tranh Đinh Trường Chinh

 

52. Gần Nhau Thật Gần Dù Tình Mãi Xa

 

Em với lá gan bày trên chảo nóng
Anh với trái tim ngâm trong rượu cay
Giữa hai phương đời chung niềm khát vọng
Sáng rỡ niềm tin tình một thêm đầy

Cái chai ân tình thả ngoài biển động
Cái tâm yên bình bốc cháy như mơ
Ba chiều không gian dường chưa đủ rộng
Bao dung đời buồn, chứa nỗi bơ vơ

Em khóc nghìn chiều thành suối thành sông
Ta đau từng chiều tình xám mùa Đông
Cái chai bềnh bồng bao giờ cho tới
Nhớ thương bạc lòng, nỗi nhớ không cùng

Em với nụ cười buồn như lá chết
Tình rụng về đâu sau những phong ba
Ta vỗ về ta như lời tống biệt
Gần nhau thật gần dù tình mãi xạ

hahuyenchi

 

 

53. Bến Hẹn

 

Đêm buồn em dạt dào sông
Thấy ta co quắp nằm không, một mình
Mỏi tay ôm cái phù sinh
Chiếc phao hạnh phúc lênh đênh vật vờ

Tình yêu như có, như chưa
Cái sau cuốn xoáy, cái xưa tiêu điều
Đêm dài bến hẹn hoang liêu
Muốn không nhớ sóng mà triều lại dâng.

hahuyenchi

Nguyễn Sơn.dan2

Tranh Nguyễn Sơn

 

55. Phím Ngà

 

Đã thấy gần hơn, từng ngọn tóc
Từng hơi thở nhẹ xốn xang chiều
Nụ cười ai đó xinh như ngọc
Lại thấy tim chàng thổn thức yêu

Mười ngón tay em nắn phím ngà
Ngón nào ve vuốt nỗi buồn ta
Đem thơ vào nhạc, trăng vào mộng
Cho nhánh ân tình sớm nở hoa

Chén rượu tương phùng hẹn ướp môi
Áo cơm hồ dễ trói tim người
Sau cơn mông muội ta về đất
Đỡ tủi lòng nhau, đỡ uổng đời

hahuyenchi

 

 

58. Thăng Trầm

 

Thư gửi vội chắc không kịp đến
Đến rồi sao, không đến rồi sao
Có chăng dăm phút người lưu luyến
Đọc vội trăm cơn nhớ dạt dào

Người sắp lên đường, buồn hay vui
Ta nghe nhánh trúc héo hon cười
Nghe trong gió mặn lời chưa tỏ
Nghe ở lòng ta mù mù khơi

Người đi mang cả hồn ta theo
Những sớm mù sương, những tím chiều
Những khuya trăng lạnh soi đời lạnh
Ta có gì ngoài núi quạnh hiu

Người đi suối cũng đau từng khúc
Rừng vẫy tay lá nhớ gọi thầm
Ta muốn trải lòng theo tiếng trúc
Mà nghe từng lượng máu thăng trầm.

hahuyenchi

 

 

59. Thương Hoài Ngàn Năm

 

Sao chổi gọi sao băng
Tín hiệu buồn đứt nối
Biết còn gặp nhau chăng
Sau nghìn trùng bóng tối

Em xé khung trời nhớ
Anh đốt quỹ đạo sầu
Cả hai đều cam khổ
Trên đường tìm đến nhau

Không gian xa vô tận
Thời gian vèo như tên
Hết nửa đời lận đận
Cho hạnh phúc săn tìm

Sao Chổi gọi Sao Băng
Lời tha thiết thường hằng
Dẫu không cùng tương ngộ
Vẫn thương hoài ngàn năm.

hahuyenchi

 

Ai lan Chiều cuối năm

Tranh Ái Lan CongTang

 

60. Tỉnh Say

 

Nằm nghe tiếng quạ cãi nhau
Tiếng còi hơi thả toa sầu từ em
Ga nào, ai hẹn mà tìm
Thân nào sóng gọi cơn thèm mù khơỉ

Sống đây nào phải là đời
Bởi em giam lỏng hồn tôi xó nào
Gặp nàng thấp thoáng chiêm bao
Lúc say, khi tỉnh lúc nào thật hơn?

Mưa rơi trên nhánh sông hờn
Thuyền đau gối bãi sóng còn chưa tha
Tửu phần đào giữa bình sa
Chôn em khờ khạo chôn ta si tình

Nằm nghe tiền kiếp trở mình
Bến mê chưa tận điêu linh nối dài
Thì say cho hết kiếp mai
Mê em với rượu, mê hoài đã sao

hahuyenchi

 

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)