Thơ

Nha My

                                                                                                                         Nhã My

 

Nha My2

 

 

TÂM CẢM

1

Tàn thu nhặt chiếc lá rơi
Gửi theo gió cuốn mộng đời xa xưa
Hỏi mây phiêu bạt bao mùa
Có nghe tiếng gió thổi lùa hay không

2

Mây trôi mấy nẻo bềnh bồng
Bên khe bất chợt nụ hồng nở hoa
Trăng kia lạc cõi Ta Bà
Màu phai vàng úa ngày qua tháng về

3

Xưa em lỡ một lời thề
Trăng khuya còn đó bên trời gió đưa
Người đi bao dạo nắng mưa
Chuyện xưa thôi đã như chưa nhớ gì

4

Mùa thu lá khóc thầm thì
Vàng như muôn thuở dã quì trổ bông
Trong sương nở đóa sen hồng
Theo người gieo hạt từ tâm một đời

5

Trùng dương ngọn sóng xa khơi
Chim bay lặng lẽ bên trời buồn chăng?
Dấu trong sỏi đá khô cằn
Bước chân rùa biển mấy lần đi qua

6

Tóc em mấy đợt cài hoa
Câu thơ rớt giữa lòng ta giọt sầu
Tiễn nhau qua cuộc bể dâu
Lời xưa tiếng vọng bên lầu mộng mơ

7

Nhánh đời quấn mỏng sợi tơ
Bỏ quên tiền kiếp bên bờ tái sinh
Thả hương rào bắt giọt tình
Đa mang duyên nợ ba sinh đoạn trường

8

Vó câu mù mịt tà dương
Canh chày bạc bẻo đôi đường phượng loan
Sương rơi từng giọt mỏi mòn
Trăm năm gởi lại bên non lối về

 

9

Non cao xỏa tóc mây trời
Cầm bằng cơn gió thảnh thơi một mình
Trăng treo đêm vắng lặng thinh
Vẫy bàn tay đón một mình chơ vơ

10

Mùa xuân bướm hẹn hoa chờ
Gánh tình đem đổ sông mơ ngập ngừng
Nhìn mây xuống ngọn lưng chừng
Đài sen thoáng nở rưng rưng nụ đời…

 

sentim

 

 

KHƠI XA

Em lạc mấy mùa trăng cố xứ ?
Hồn đi hoang lữ thứ xa đưa
Nhớ thương một mái nhà xưa
Bên hiên tiếng võng mẹ đưa triũ lòng

Trời viễn xứ buồn trông quê cũ
Để nỗi buồn ũ rũ chiều mưa
Đâu rồi một tiếng gà trưa
Gáy bên hàng dậu lưa thưa bồi hồi

Em ngày cũ xa xôi cách trở
Đường tương lai vạn thuở lao đao
Chuyện tình một giấc chiêm bao
Dung nhan đã héo nhạt màu áo phai ?

Trăng đã úa bên trời quan ngoại
Mây giăng đầy mấy ải non cao
Bước chân thềm lá xanh xao
Khơi xa sóng vỗ bạc đầu nhớ thương…

 

DoduyTuan15

Tranh Đỗ Duy Tuấn

 

 

MƯỜI NĂM

 

Ta còn vụng dại
Cười với tình câm
Mười năm ẩn náu
Đời vẫn âm thầm

*

Ta còn trái tim
Qua mùa ước vọng
Em còn tiếng khóc
Giữa mùa long đong

*

Mười năm vội vã
Mười năm xa xôi
Mưa trời xối xả
Mà đời đơn côi

*
Mười năm khắc khoải
Lời thề xa xăm
Nắng mùa hi vọng
Mà tình lạnh căm
*

Em ngồi chảy tóc
Sợi nào rơi rơi
Thời gian kết bạc
Tóc hết xanh rồi

*

Mười năm ở lại
Mười năm ta qua
Mười năm ái ngại
Mười năm mình xa

 

*

Ta kẻ vô tình
Tình theo sương khói
Biết đời không đợi
Như trời mây trôi

*

Mười năm dâu bể
Mười năm hư không
Mười năm lá rụng
Xa trời mênh mông.

 

 

VỌNG TÌNH

 

Sao rụng chờ bình minh đến
Sương còn mấy hạt rơi rơi
Cơn gió lay lay ngọn nến
Tình hồng sót lại chưa vơi

 

Vạt trăng khều lơi giấc ngủ
Mộng về phủ kín chăn đơn
Lá lay gọi hồn mùa cũ
Kèo nài nỗi nhớ xa hơn

 

Sợi tình theo mưa vừa rụng
Buồn tìm đoạn đứt mang theo
Không gian hốt nhiên đứng sụm
Bên trời mây lặng trăng treo

 

Đèn vẫn chong đêm đợi sáng
Lời ca da diết chưa ngừng
Lỡ mai tình nồng đã cạn
Vấn vương chiếc bóng lưng chừng

 

Bên hiên lao xao tiếng lá
Mơ màng dáng ngọc xa xưa
Thẹn thùng hỏi ai vàng đá
Ngàn năm tình vẫn như đùa

 

tyh13

Tranh Đinh Trường Chinh

 

RƠI

 

Kỷ niệm rơi rồi anh cố giữ
Nhặt lên nhìn ngắm những niềm đau
Mưa qua những cung sầu vần vũ
Một dòng trôi lạnh cả hoang vu
Sao còn tiếc chuyện mùa thương năm cũ
Cỏ đong đưa níu hạt sương mù
Anh lạc bước gánh linh hồn phong nguyệt
Để đêm tàn ôm giấc mộng phù du
Em thánh thiện bên bờ ảo ảnh
Aó xiêm xưa giấu lại vết oan cừu
Mai trở lại thăm vườn cổ tích
Bóng tà huy rơi xuống nhuộm thiên thu…

Nhã My

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)