Chu Vương Miện Thơ

 

ChuVuongMien.6jpg

 

 

KHÔNG THỊT

không da chỉ có xương
thành ra dở dở lại ương ương
học dăm ba chữ rồi lêu lổng
thơ thoét hình như của gã cuồng
chí khí của một thời Nguyễn mạt
gái trà rượu với thơ ngông

mèo chó vẫn hoàn là mèo chó
dăm chữ ê a nghĩ cũng rầu
thời buổi giữa gạo châu củi quế
học hoài mà chữ chạy đẩu đâu ?
rươu trà uống mãi sầu thả cửa
chả lí tưởng chi ? đít với đầu
có trống võ vài dùi tom chát
giang hồ tứ chiếng dãn mặt nhau ?

cái học từ chương đã hỏng rồi
vua quqn một lũ hủ nho rồi
đất cát chỉ hoàn là đất cát
thiên hạ bu quanh một chiếc nồi
nhà tan nước nát một lũ dốt
mắt thong manh chả thấy đất trời
một lũ ếch còm nơi đáy giếng
giữ cho thiên hạ khỏi thụt lùi
bao năm trời đât đã đổi thay
chả lẽ mãi trâu với chiếc cày
một lũ mù lòa dẫn nhau vào ngõ cụt
mà chờ một cơn lốc nào đây ?

một trà 1 rượu một đàn bà
thơ cụ đã hay lại thật thà
chuyện đó xưa nay ai chả muốn
sau ăn đến ngủ nó thứ 3
bỏ được thứ nào hay thứ đó
có chăng ? chắc chỉ có rặt trà
bỏ rượu thì làm sao bỏ được
uống vào có hứng phục vụ bà
một rượu một đàn bà
hai cái lăng nhăng ở với ta
rượu vào phấn khởi đời dê cụ
thảo nào mà mê mệt giăng hoa

 

tran_te_xuong

TÚ XƯƠNG

MỘT THỜI


nửa nạc nửa mỡ
nửa phong kiến nửa thực dân
dân quê nửa váy nửa quần
nửa Việt nửa Hán nửa Pháp
một lũ dân ngu cu đen
chỉ mê tiền và bạc
không biết thế nào ? là mất nước ?
là nhục ?
lớp culi porter
lóp phu mỏ than
lớp cạo mủ cao su
lớp làm lính kiều bào
đi đánh thuê

một chuyện văn chương thôi cũng nhảm
một đời lêu lổng gái cùng thơ
loanh quanh cũng chỉ toàn trà rượu
đất nước còn không lúc bấy giờ ?
kẻ sĩ cuối mùa bây nhiêu đó
lê thê lếch thếch giống phàm phu
chữ nghĩa ích gì ? bao ngữ đó
đớn đau cho tới tận bây giờ ?

 

ruou

MỘT TRÀ MỘT RƯỢU

*
Một trà một rượu một Tú Xương
một đàn bà chưa hả cơn nghiền
học hành qua quít cho có lệ
mười ngươì đi học chín bỏ luôn
thời thế nhố nhăng con bọ gậy
tài hoa lẩn thẩn dở với ương
thi mãi tám khoa toàn vỏ chuối
non Côi sông Vị chán với chường

cái học nho nhe đã hỏng rồi
loanh quanh chỉ địa đất thiên trời
ôm tam thiên tự dựa gốc cột
bèo dạt giữa giòng trôi trôi vẫn trôi
vua quan một lũ ngang thầy bói
mù loà sờ mãi một con voi
tội nghiệp cho thầy Cao bá Quát
một nhát gươm đưa chết uổng đời

một phường rách rưới con như bố
ba chữ nghêu ngao vợ chán chồng
chuột mèo trôi xác nơi sông Vị
có đất nào như đất tấy không
phố phường tiếp giáp với bờ sông
nhà kia có đạo con tát bố
quê nhà Hành Thiện lão Trương Chinh
cũng may là ta đi chuyến trước
không thì cũng bị đánh trọi xương
xứ này sao lắm thằng khồn kiếp
y như rác rưởi nước Vị Hoàng
Khu Đít hỡi ơi là Khu Đít
mẹ đời mặt chó lão trương chinh

ai khanh tướng ai công hầu
thời thế xưa rầy đã khác nhau
chê độ vua quan quăng thùng rác
thực dân đế quốc đã điên đầu
lớp trước đi làm quan bản xứ
lớp thì lính thú lính kiều bào
lớp phu cạo mủ cao su Thủ Dầu Một
lớp lên Buôn Ma Thuột trồng cà phê

 

CÁI HỌC TỪ CHƯƠNG ĐÃ HỎNG RÔÌ

*
chả còn môn đệ nưã sư ơi ?
bao nhiêu kinh điển dồn vô tráp ?
khiến cụ Tú Xương đứng laị ngôì
bày biện lôi thôi trà vơí rượu
non côi sông vị một ông thôi ?
thi cử 8 khoa đều tú ca
đeo đẳng làm chi ? cái nợ đơì
cụ Vũ đình Liên mang ra diễu
cụ đồ câu đối chả ai mua ?
chợ chiều cận tết mưa lất phất
nghiên bút tờ hoa đủ ê chề ?
cụ Tản Đà bận rộn hai tay
nào thuyết thiên lương 1 bụng đầy
nho nhe thơì hết đành xếp xó
ngoài trơì lây lất hạt mưa bay ?
sau 60 tiếng Tây không ai học ?
thầy Pháp lang Sa cũng về vườn
lai rai dăm sơị ba xi đế
đắng đắng thay ly càphê cứt chồn ?
năm 2000 đến bây giờ
toàn là blogs web văn lẫn thơ ?
hình như còn có mình mình đọc ?
thiên hà hà nhân ? quá hững hờ ?

đời chỉ có thế mà thôi ?
rượu trà rót uống uống dài dài
đã quá thì lại đi nhà thổ
không thì lại khổ cái con Buồi ” Hiền “
thơ chán rượu chán ghệ o chán
hết chơi rồi lại chuyển qua thơ
thơ văn bá láp đầy ý nghĩa
loại một thời danh thủa bấy giờ
một lũ đi theo đường cuả cụ
không tù rục xác cũng culi
100 năm cái ngày cụ ngỏm ?
vẫn đá xanh rêu nước phẳng lỳ
Tản Đà còn được dăm cút rượu
đậu lạc nhâm nhi ấm không ly ?
Nguyễn Bính thì chả còn gì sứt cả ?
mất cả mồi câu mất cả chì ?
1 phiá trở thành con khiếu hót
mòn răng nhai mãi củ khoai mì
một phiá trở thành khăn áo thụng
vái nhau trò bái tổ vinh qui ?
lưu vong nên đẻ ra hải ngoại ?
thơ lúc gầy nhom lúc béo phì
giờ đây lại có tân hình thức ?
Dương Khuê Hồng Hồng Tuyết Tuyết ?
[ mới ngày nào chẳng biết cái chi chi ? ]
Ta đi ngoái cổ vòng nhìn lại ?
100 năm toàn chuyện chả ra gì ?

học mãi mòn cơm thi chả đậu
văn tài gió bão cũng như không ?
văn phong phù phiếm đời ngoảnh mặt
đường cùng mạt vận vẫn còn ngông ?
vợ chả văn chương sao vẫn rách ?
con không thơ thẩn vẫn tồng ngồng
đổ thừa cho lão già tạo hoá
sinh ra cuả nợ Trần tế Xương ?

1 chuyện văn chương thôi cũng nhảm
100 năm than thế có ra gì ?

 

Tuxuong

ĐÚNG BOONG !


một trà một thơ
một rượu một liền bà
bốn thứ tả pín lù nó quấy ta ?
chừa được thứ nào ? hay thứ ấy
có chăng ? chừa thơ với liền bà ?
đúng là vĩ nhân kiệt xuất
của thế kỷ thứ 19
sinh đúng boong thế kỷ
không sớm và không trễ một giây
thoạt sinh ra đã vỗ hai tay ?
điều rất buồn là thọ quá ngắn
mới 37 tuổi đã đi đoong
cô đầu cô đít chờ thi sĩ chơi chùa
cao lâu nhà hàng quán xá
chơ thi sĩ ăn quịt
mới cười ha hả đâu đó
quay lại
thiên tài đã thăng mât ?

đất đai thì Pháp Chiếm mất
sĩ phu toàn quốc toàn Tú Xương
thêm bọn Ba Giai Tú Xuất
đứng chật đường
anh hùng còn lại
cát cứ một rừng hoang
đánh chác chừng chùng đăm 3 tháng
nửa năm vài năm ?
kẻ bị bắt kẻ hy sinh kẻ tổ quốc đền ơn ?
tất cả theo nhau qui về một mối
Bắc Trung Nam đầy những anh hùng
thời thế khó khăn o chuyển nổi
đa tạ cố nhân một tấm lòng ?

CHU VƯƠNG MIỆN

 

tambut

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)