Nguyễn Tú Oanh Thơ

 

                                                                                                    

Nguyễn Sơn.chieujpg

 

 

NỖI LÒNG LỮ THỨ

 

Võng tàn hạ giăng ngang ngày
Cúc chiều rót vơi nhung nhớ
Vắng heo may giờ nắng nhỏ
Hoa vàng rớt khẽ ngõ gầy…
**
Khúc êm đềm ru muôn nẻo
Trăng in trong ngần trang thơ
Đóa ngọc khép năm nhánh dịu
Hương gieo chơi vơi am mơ
***
Cố quận thương lòng lữ thứ
Khuya mai bóng ngược tà huy
Võng đưa hai đầu sen trổ
Đắng tâm đợi đượm ngọt trà.

 

tuoangtranh

 

HOA MỘC MIÊN

 

(Chép lại từ những triền miên bông trắng…)

 

Tháng ba hoa mộc miên rụng
Mong gì mau tới mùa sau
Thị phi muôn ngàn bông trắng
Triền miên chẳng biết từ đâu…

Đã thương từ muôn kiếp trước
Sao còn tin những thầm thì
Quay lưng
Em còn đau đớn
Người
Như đã sẵn
Biệt ly…

Mỗi năm
Mộc miên
Hoa
Rụng
Em thương người
Lại một lần
Nhẹ dạ anh còn day dứt
Tưởng rằng em
Đã
Không mong…

Nguyễn Tú Oanh

 

hoa Moc Mien

 

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)