Quan Dương Thơ 

Quan Duong

                                                                                                                       Quan Dương và “người tình”

 

 

TÔI NGỒI TRƯỚC BIỂN

 

Tôi ngồi trước biển mênh mông
Vầng dương rụng phía sau lưng quê nhà
Tôi ngồi với bóng chiều tà
Lắng nghe gió thở xuyên qua nỗi buồn

Tôi ngồi cát ngủ dưới chân
Vết đau trổ nhánh trong thân thể gầy
Tôi ngồi ngay chỗ này đây
như con chim biển lạc bầy bị thương

QD

Tôi ngồi ôm một cố hương
nhìn con sóng biếc chồm ôm dấu còng
Xa xa có lẽ cánh buồm
Lênh đênh sóng đẩy nhánh rong dạt bờ

Tôi ngồi cùng với hư vô
Đắp lên thân thế một tờ hư danh
Như con sao biển gảy cành
Nằm phơi thân chết ngon lành vô tư

Tôi ngồi . Tôi thả biển dâu
hoàng hôn theo xuống trên cầu nhân gian

Quan Dương

 

tiecthuong_nguyenngochanh

Thương tiếc

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)