ChuVuongMien1

                                                                                              Chu Vương Miện

 

 

cao-ba quat

Cao Bá Quát (1809-1855)

 

Một chốn Quốc Oai

 

Một chốn Quốc Oai
làm giáo thọ
đêm đêm rừng hoang nghe tiếng hú
tài học sánh ngang đất với trời
ngày nào cũng nghe tiếng kêu cú cú
chết đứng chết ngồi hay chết nằm
một ngày cho tới cả ngàn năm
có ai sống mãi mà không chết?
nhưng mà được nhục hay vinh?

một thầy một cô một chó cái
một vua và bầy quan ăn hại
chi hồ giả giã
lập đi và lập lại
khuôn vàng thước ngọc
vĩnh viễn ngàn thu?

ba hồi trống dục đù cha kiếp
một nhát gươm đưa đéo mẹ thời
đất nước loạn ly
khói lửa bời bời
nhiễu nhiễu nhương nhương
toàn bọn hủ nho
mặt úp vào cái nồi
toàn cháo
cái đạo làm người
quyết xoay bạch ốc lại lâu đài

 

Tu duc

Cao Chú Thần và vua Tự Đức

 

Cao Chu Thần

 

rồng vàng nơi ao tù
buồn thiên thu
góp ý lòng thành canh tân đất nước
với cả gan lẫn ruột
kẻ nghe có hai lỗ tai trâu
vừa ve vẩy tai vừa gật đầu
nghe ngang nước chảy lá môn
từ hành tẩu sử quán
thuyên chuyển xuống làm giáo thọ
nhậm trị phủ Quốc Oai
buồn thúi ruột
kẹt quá đành làm giặc
thua chết

cả một gầm trời
toàn là bồ cu
cắm cúi đầu mổ thóc
toàn vịt bơi trên hồ sen
ao bèo
tối ngày kêu cạp cạp
toàn gà mái gà con
kiếm ăn
toàn là Nguyễn Công Trứ
không có ai là Cao Bá Quát

Cao Bá Quát chết
còn có người thương người khóc
có người ngưỡng mộ
Tự Đức chết
y con nhái chết
không ai khóc
chỉ có Pháp Lang Sa khóc

 

Á NGUYÊN

Cao Bá Quát

 

Á Nguyên

 

sóc đĩa có hai mặt
mặt chẵn và mặt lẻ
đời người có hai lẽ
lẽ sống và lẽ chết
dù suy nghĩ kiểu nào
Á Nguyên Cao Bá Quát
vẫn là “uy vũ bất năng khuất”
cuối thế kỷ thứ 18
Quang Trung dẫn quân ra Bắc
thầy Lý Trần Quán
sai đồ đệ Nguyễn Trang
dẫn vào bảo vệ Chúa Trịnh Khải
về Bắc Ninh Bắc Giang
người này nộp Chúa cho Tây Sơn
nhốt vào tù xa rồi đâm chết
thầy trò gặp lại nhau Quán trách:
“thầy cũng như cha
sai con bảo vệ Chúa
chuyện nhỏ làm không xong?”
Trang trả lời: “sợ thầy không bằng sợ giặc
quý Chúa không bằng quí thân”
hai nghìn ba trăm năm trước đạo Khổng Mạnh
đến đây tạm chấm dứt
gần hai trăm năm sau
có đệ tử chân truyền
nhà nho Cao bá Quát
cực kỳ lên án nền Văn Hóa Khổng Mạnh
kẻ nhập môn suốt cả đời
chỉ biết lạy và quì
khấu đầu chổng đít
làm nô tài cho một đứa ngu
vẫn tự an ủi dưới một người
trên vạn người
ngày ngày quì mòn sân tướng phủ
chắp tay cúi đầu
còn bá tánh là thảo dân
chỉ biết nộp thuế làm sưu
gọi dạ bảo vâng
đến thế kỷ thứ 19
có Vị Xuyên Trần Tế Xương
đậu tam trường
thơ rằng
“cái học nhà Nho đã hỏng rồi
đậu rồi cũng đến đứng đường thôi
sư phụ treo niêu theo sư phụ
môn đệ khoai rau đứng thở dài!

 

Chu Vương Miện

 

tambut

 

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)