ChuVuongMien.6jpg

Thơ

tranh Ái Lan3

                                                                                                                                       Tranh Ái Lan

 

LỤC BÁT

 

yêu nhau vì một chữ tình

nhà quê lên ngược tỉnh thành xuống xuôi

(ca dao)

cá buồn cá trở đầu đuôi

người buồn lên ngược xuống xuôi cũng buồn

(ca dao)

 

đêm qua chớp bể mưa nguồn

ở không leo tuốt đỉnh nguồn tình yêu

lâng lâng hai cánh con diều

sáo vi vi rót bao điều thiết tha

ngược xuôi vốn vẫn ao nhà

mấp mô toàn những cỏ gà vòng quanh

rậm rà mây nước xanh xanh

hết lên lại xuống gập ghềnh nơi đây

cá buồn cá trở đầu đuôi

mây mưa bao bận ngược xuôi bao lần ?

tỉnh thành cứ xuống là xong

nhà quê lên ngược chung quanh đất trời ?

 

tulip

 

100 quan

 

100 quan mua lấy miếng cười
1 quan mua lấy được người quan mê
từ xưa tuồng diễu có hề
từ nay lại cả ciné chiếu cùng
trống đâu cứ đập thùng thùng
súng đâu cũng nổ đùng đùng giống nhau
từ thượng cổ đến ngàn sau
1 quan mua được cả dâu lẫn tằm
vàng ròng mua được tri âm

 

 

CŨNG CHẢ

 

cầm chân, chả cầm tay

chỉ nhìn thoang thoảng lá đầy cây

mà sao lá đỏ chưa rơi nhỉ

ngang tình mình lũ khỉ leo cây

bên nam gà rừng gáy te te

bên đông vượn hú ở mé đèo

ta đã chờ em chưa mù mắt

mà sao hờ hững chỉ suối reo

thì ra tay vẫn còn buông thõng

em đã quay đi gió cái vèo ?

 

 

DoduyTuan15

                                                                                                                                    Tranh Đỗ Duy Tuấn

BÓNG CÂU

 

đời quá đã ngồi bên cửa sổ

nhòm bóng câu bóng thỏ nhòe qua

sơ sinh cho đến cụ già

bánh mì cặp nách li trà cầm tay

cho đến kẻ giả ngây giả điếc

thì cũng vừa điếm nguyệt cầu sương

loanh quanh bốn cái chân giường

Hàn San đã điểm hồi chuông gọi về

sương đã tỏa Ô Đề thôn dã

trời tối mò tiếng quạ kêu đêm

hàng phong đối ngọn sầu miên

lửa chài lấp lóe khách thuyền lửng lơ

ồ Trương Kế khách thơ thủa nọ

rượu đầy bầu giày cỏ Tô Châu

mới hay chưa cạn cơn sầu

chuông Hàn San đổ thuyền câu nặng thuyền

duyên tiền định một đêm nguyệt tận

ôi thiền sư phong vận thi nhân

tiếng chuông nhả xuống mặt duềnh

Phong Kiều Dạ Bạc tiếng ngân hải đài

mùi tục lụy trần ai là thế

bao nhiễu nhương mặc kệ trần gian

sá gì hoàng kê với hoàng lương

ngâm thơ Trương Kế tràng giang nhẹ hều

 

 

 

nguyen son- bien vang

                                                                                                                                   Tranh Nguyễn Sơn

 

BẢY CHỮ

 

mới đó quay đi trăng đã tà

quên eng xa quá xá là xa

đê Sải dặm thêm dăm bờ đá

lòng miềng mà lại ngỡ lòng ta ?

con sông quá hẹp lại dài dài

hai bên bờ cát nắng nguôi ngoai

mẹ vẫn chờ con nơi Chợ Cạn

mà ngoài Ái Tử nhớ thương ai ?

 

Chu Vương Miện

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)