HUYỀN TRÂN

                                                                                                                             Công chúa Huyền Trân

 

 

Lời giới thiệu:

Thật là một áng thơ tuyệt vời với những câu từ chứa đầy cảm xúc. Cảm thương cho sự trớ trêu của con tạo, đâu phải con Vua là cành vàng lá ngọc là lụa gấm lầu cao mà còn là trách nhiệm với sơn hà với núi sông với dân tộc, một cánh hồng cũng phải gánh cả nợ non sông! Ta tìm thấy sự thấu hiểu sâu sắc một sự cảm phục với cái cách mà nàng công chúa khi đón nhận vai trò của mình trong bước đường phía trước:

“Con đi có cả giang san
Có ta cùng với Mẫu Hoàng đi theo
Bằng đôi tay nhỏ thân yêu
Con sẽ cứu vớt bao nhiêu dân lành”

Thương làm sao và cảm động làm sao!
Xin giới thiệu phần tiếp theo của Trường thi tình sử Huyền Trân – Một tác phẩm văn học của tác giả Vũ Thanh
(Nguyễn Quỳnh Nga)

 

 

Trường thi TÌNH SỬ HUYỀN TRÂN – Vũ Thanh

 

– Chương 8 –

 

Tình riêng dấu lệ – Đáp mối duyên chung
Hôn kỳ đã định, Huyền Trân từ biệt Trúc Lâm Đại Sĩ
Tưởng nhớ người xưa,nén lòng nhận mối duyên chung.

 

 

HUYỀN TRÂN2
*
521. Xuân đi Xuân chẳng chờ ai
522. Cành Xuân sót một đóa mai cuối cùng
523. Vô tình trời nổi đông phong
524. Cánh hoa tơi tả cuốn trong bụi trần
525. Đời người tựa áng phù vân
526. Hợp tan tan hợp bao lần đổi thay
527. Nàng hồi tưởng chuyện hôm nay
528. Khi nghe Quốc Chẩn tỏ bày nguồn cơn
529. Những lời tính thiệt suy hơn
530. Như trò đổi chác hôn nhơn của nàng
531. Bây giờ chiếu chỉ đã ban
532. Hôn kỳ đã định món hàng đã giao
533. Chỉ còn biết trách trời cao
534. Đem chi hồng phấn đặt vào cung Vua
535. Bây giờ duyên nợ đẩy đưa
536. Mới hay con tạo có chừa ai đâu
537. Thà rằng nhận quả trầu cau
538. Còn hơn Ô – Lý hai châu xứ người
539. Mai kia biền biệt phương trời
540. Biết đâu ấm lạnh cuộc đời Vương Phi
541. Rồi ra là bậc Mẫu Nghi
542. Hay buồng xuân khóa cung vi lạnh lùng
543. Hồng nhan tương ngộ anh hùng
544. Hay như sen trắng nở trong ao tù
545. Con đường phía trước mịt mù
546. Cũng đành dấn bước mặc dù tương lai
547. Lòng riêng nặng khối tình ai
548. Giữ riêng mang xuống tuyền đài mà thôi
549. Tơ duyên Vua đã định rồi
550. Cố lưu luyến chỉ lụy người thiệt thân
551. Thuyền tình dạt bến sông Ngân
552. Góp mười năm mộng được ngần ấy thôi
553. Chàng giờ sương gió xa xôi
554. Thiếp giờ lệ tủi đơn côi cô phòng
555. Trăng vàng vẫn chiếu qua song
556. Hỡi ôi lòng chẳng dám mong người về
557. Nhớ người nhớ đến tái tê
558. Lại mong người mãi sơn khê bạt ngàn
559. Cũng đành bỏ dỡ cung đàn
560. Cũng đành để tiếng phụ phàng tình quân
561. Tình riêng là của Huyền Trân
562. Duyên chung là của muôn dân tác thành
563. Thương cũng đành nhớ cũng đành
564. Để cho oanh yến lìa cành phân ly
565. Son mà chi phấn mà chi
566. Gấm nhung rồi có ích gì nữa đâu
567. Mốt mai chân bước qua cầu
568. Bơ vơ đất khách nuốt sầu tha hương
569. Có ai nhớ có ai thương
570. Có ai nhặt hộ nắm xương bên trời
571. Việc trăm năm đã lỡ rồi
572. Việc ngàn năm có tài bồi cho chăng
573. Gẫm soi thanh sử gương hằng
574. Thân ta dẫu có, sao bằng An Tư
575. Muôn năm trọn tiếng anh thư
576. Xem đời Công Chúa nhẹ như lông hồng
577. Xả thân đền nợ núi sông
578. Để rồi chìm lắng trong vòng lãng quên
579. Triều đình không nhắc đến tên
580. Nhưng hồn sông núi còn rền tiếng trung
581. Người xưa vì nước một lòng
582. Ta nay tiếc chút nhan hồng sao đang
583. Nàng tìm Thái Hậu vấn an
584. Xin Anh Tông được lên đàng thăm Cha
*
585. Bâng khuâng cảnh nước non nhà
586. Lòng nao nao ngắm những tà áo nâu
587. Mục đồng vắt vẻo lưng trâu
588. Gánh ai kẽo kẹt về đâu đường chiều
589. “Chiều chiều con quốc buồn thiu
590. Bên bờ Thiên Mạc nó kêu não nề
591. Đêm đêm con vạc lại về
592. Hai con than khóc tỉ tê canh dài”
593. Lời ru mộc mạc của ai
594. Nghe thân thương quá, nhớ hoài chẳng quên
595. Hỡi người nghệ sĩ không tên
596. Cho ta gởi với nỗi niềm Huyền Trân
597. Mốt mai ngàn dặm chôn thân
598. Có ai nhớ tới Huyền Trân chiều chiều

 

 

tranh Ái Lan8

                                                                                                                                    Tranh Ái Lan

*
599. Đường lên Yên Tử cheo leo
600. Suối tuôn róc rách thông reo bên triền
601. Cỏ hoa cũng nhuốm màu Thiền
602. Non bồng nước nhược cảnh tiên giữa trần
603. Thu không vọng tiếng chuông ngân
604. Lững lờ mây phủ Ngọa Vân đỉnh đầu
605. Thiền Sư chống gậy qua cầu
606. Xuống am Long Động gặp nhau tủi mừng
607. Sư rằng: “Trong chốn hồng trần
608. Bao nhiêu cát bụi ấy ngần khổ đau
609. Nhân duyên nghiệp quả trước sau
610. Tham sân si hận kết nhau mà thành
611. Phân biên giới tạo chiến tranh
612. Xót cho muôn vạn sinh linh cơ cầu
613. Làm sao nhân thế bớt sầu
614. Làm sao lấp cạn hố sâu hận thù
615. Trước kia trong chuyến vân du
616. Ta mong con được làm dâu Chiêm Thành
617. Chăm-pa văn vật hữu tình
618. Chế Mân là đấng hùng anh đương thời
619. Cùng con Long – Phượng sánh đôi
620. Tránh cho Chiêm – Việt đời đời can qua
621. Vì Đại Việt vì Chăm-pa
622. Con đi một bước hai nhà bình an
623. Con đi có cả giang san
624. Có ta cùng với Mẫu Hoàng đi theo
625. Bằng đôi tay nhỏ thân yêu
626. Con sẽ cứu vớt bao nhiêu dân lành”
627. Lời khuyên nghe tựa câu kinh
628. Hốt nhiên nàng thấy tâm mình sáng soi
629. Trong tim chan chứa tình người
630. Thiền Sư hé nở nụ cười Từ Bi
*
631. Đã lòng không thể không đi
632. Thì đi cho xứng Mẫu Nghi của người
633. Đi cho trăm họ an vui
634. Cho bao thù hận muôn đời xóa tan
635. Rưng rưng giã biệt Phụ Hoàng
636. Cố ngăn dòng lệ ướt hàng mi xinh
637. Dốc lòng nghiên cứu y kinh
638. Học ngôn ngữ, học văn minh Chiêm Thành
*
639. Tháng ngày lần lửa qua nhanh
640. Xuân về vắt vẻo trên cành hoa mai
641. Tình xuân biết tỏ cùng ai
642. Đêm xuân khẽ tiếng thở dài bâng quơ
643. Mộng xuân dệt lại thành thơ
644. Câu mong ray rức câu chờ xót xa
645. Ngây thơ mười tám xuân qua
646. Tiếc mùa xuân cuối quê nhà dần trôi
647. Năm sau chốn ấy xa xôi
648. Biết xuân có đến với người ly hương
649. Lòng dâng ngập nỗi nhớ thương
650. Giờ đây chàng ở tận phương trời nào
651. Từ sau hộ giá hồi trào
652. Ra đi không một lời chào cố nhân
653. Lánh xa “đại tỷ Huyền Trân”
654. Bốn năm biền biệt gót chân giang hồ
655. Âm thầm xây mối tình thơ
656. Yêu sâu đến thế mà hờ hững nhau
657. Ông tơ bắt lộn nhịp cầu
658. Thì thôi hẹn lại kiếp sau hỡi người.

* * *
Vũ Thanh

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)