Tuyết Linh

Tuyet L Bui

  Ảnh tác giả Tuyết Linh (Bùi Tuyết Linh)

 

 

 

nguyet

Tranh Đỗ Duy Tuấn

 

 

QUI NE RISQUE RIEN N’A RIEN

 

Mấy sông mấy núi mà liều
Người ơi, ta sợ bóng chiều qua mau.
Bỏ đời, ta bỏ đời nhau
Như con sông bỏ chân cầu nước xuôi.

Một phương người một phương tôi
Nhớ nhau chỉ một nụ cười héo hon!
Côn đây nửa mảnh trăng buồn,
Nửa theo cái bóng phù trầm nơi đâu!

Lạc đường bước những chênh chao
Vết thương bén lửa nhuộm màu thê lương.
Đành thôi quán phố xe đường
Những con chim nhỏ dặm trường kêu khan!

2016
(Nỗi Buồn Lục Bát)

 

 

dangmong3

Tranh Đỗ Duy Tuấn

 

 

 

BÀI THÁNG SÁU

 

Phía xa kia biển, chân trời
Người đi biền biệt đổi dời được sao!?
Nhớ người, tàn cuộc bể dâu
Lông tôi mộng nọ nơi nào quá quan.

Đất trời bày nỗi hợp tan
Tôi mang áo lục khăn vàng đợi ai.
Nắng chiều rụng trắng bờ vai
Và trong tôi có một vài nhớ thương.

Hai đầu nỗi nhớ một phương
Nghe trong mê lộ trăm đường ủ ê!

2017
(Nỗi Buồn Lục Bát)

 

 

 

muahoavietnam-10

 

 

 

TỰ HỎI

 

Soi gương tự hỏi bóng mình
Phải ta một thuở xanh tình cỏ hoa?
Phù trầm một áng mây xa
Niềm khao khát đã thành ca dao sầu.
Về đâu con nước chân cầu
Bờ xưa bến cũ phai màu dấu chân!
Loanh quanh mỏi bước đường trần
Thôi thì ghé lại nghỉ thân muộn phiền.
Ngồi trông tóc trắng niềm riêng
Vẽ tôi một bóng thân nghiêng giữa chiều!

2017
(Nỗi Buồn Lục Bát)

 

 

 

 

Nguyễn Sơn.em3

Tranh Nguyễn Sơn

 

 

 

VỀ

 

Ta về giấu lệ hai tay
Tình xanh đã rụng như ngày thu sang.
Mai sau người nhặt lá vàng
Kết thành mũ miện mà trang điểm đời.
Bây giờ những hạt mưa rơi
Còn chi để nói chim trời thiên di!
Bây giờ người ở hay đi
Bóng tôi kệ bóng xá gì thâu canh!

2016
(Nỗi Buồn Lục Bát)

 

TUYẾT LINH

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)