Đặng Lệ Khánh

Dinh Cuong 1

Tranh Đinh Cường

 

 

M Ờ I

 

Rượu này cất tự bao giờ
Mà môi chưa nhấm đã ngà ngà say

Hương trong ly rượu chữ này
Lấy từ trời đất cỏ cây giao hoà
Thơm như sữa mẹ từ xưa
Có khi phảng phất tuổi vừa chớm xuân
Vị nồng nàn của yêu thương
Nhỏ vào một giọt mật đường ngất ngây

Mời anh nhấp ngụm chữ này
Nghe thơ thú vị gieo đầy một chương
Đường Thi sủi bọt ly tràn
Sóng sông Tương cuộn lá vàng trôi xuôi
Ngụm thơ Đỗ Phủ bồi hồi
Áo bông xơ xác phận đời long đong

Mời anh uống cạn một chung
Tì bà thổn thức chuông đồng vọng ngân
Song ngoài trăng sáng mênh mông
Cúi đầu đẫm lệ vời trông khói nhà
Hồ trường cụng chén người xưa
Bốn phương rượu rót đậm đà tri âm

Chữ xưa sóng sánh trong tâm
Mượn ba giọt rượu ấm lòng với thơ

 

 

 

Woman-in-Red-Nguyen trong Khoi

tranh Nguyễn Trọng Khôi

 

 

tạ ơn trời
tạ ơn người

 

 

Cảm ơn trời có bốn mùa
Kề vai níu lấy bước qua đoạn trường
Mực mưa đông hòa thu sương
Giấy vàng nắng hạ xuân tường làm thơ

 

Cảm ơn người biết đợi chờ
Biết quên, biết nhớ, biết hờ hững xa
Quên mầu tím ngát chiều xưa
Nhớ thì nhớ đậm những mùa còn nhau
Tình xa xa đến ngàn sau
Tình gần từ thuở mưa ngâu cũng gần

 

Cám ơn giữa chốn bụi trần
Có thời gian đứng xoá dần vết thương
Cám ơn trời những vô thường
Nếu không, đời sẽ chán chường biết bao
Cám ơn tình dẫu hư hao
Ta còn nhắc mãi tình đầu đấy thôi

 

 

tranh do tuan.jpg3

tranh Đỗ Duy Tuấn

 

 

b ụ i m ư a

 

Ở đây cũng bụi mưa bay
rơi trên mái ngói
buồn ngây ngây chờ
Chú bồ câu
Đứng bơ vơ
Ngẩng đầu nhớ bạn
Nhìn mưa ướt mềm
Hình như giữa khúc Noel
Có thì thầm nhỏ
một đêm nguyện cầu
Huế xa thăm thẳm của nhau
Cuối năm mưa bụi
Tưởng ngâu đổi mùa

 

 

 

lover3

Tranh trên net

 

 

Cảm ơn người

 

Chỉ cần một chút nắng thôi
Chút mưa nhè nhẹ
Chút trời êm êm
Cỏ sẽ xanh, đất sẽ mềm
Tình ta khe khẽ nhú lên nụ hồng

Chỉ cần một chút nhớ nhung
Chút thương gởi gió
Chút nồng trong thơ
Tình ta qua bến qua bờ
Trôi trong cơn mộng vẩn vơ nhớ hoài

Chỉ cần chút tưởng tượng thôi
Một hơi thở nhẹ bên tai ấm nồng
Tiếng thì thầm thoảng trong không
Mà ngân dìu dặt một cung nhạc trời

 

Lòng mỏng manh vậy đó người
Tạ ơn đã ghé thả rơi chút tình

 

dangmong3

tranh Đỗ Duy Tuấn

 

 

Với Em

 

Xưa mời Em bước xuống thuyền
Ra khơi gối sóng thuyền nghiêng bao lần
Em cười nở nụ khoan dung
Sóng to mặc sóng, buồm giong đến bờ

Bốn mươi năm tựa cơn mơ
Vui buồn như gió thoảng hờ vai Em
Tay trong tay, rất êm đềm
Đầu non, cuối bể, vẫn Em theo cùng

Đón nghe từng ngọn thu phong
Lượm tia nắng sớm trên đồng cỏ thơm
Đếm thời gian chầm chậm buông
Hồn ta êm ả giữa nguồn yêu thương

Trăm năm ư ? cõi vô thường
Tạ ơn trời đất mình còn có nhau
Một đời ư ? Chuyện bể dâu
Sống hôm nay, sống cho nhau
Tuyệt vời

 

 

hoa vo

 

vướng mắc

 

Học hoài hai chữ “có, không”
Kề bờ sinh tử cầu mong thuộc bài

 

Dang tay đóng cửa then cài
Nhốt thương, nhốt ghét bên ngoài trái tim
Lót bồ đoàn, ngồi niệm tìm
Khép mi, ý lặng, tâm im lìm nằm
Ai ngờ Tình như trăng rằm
Lọt qua khe cửa chiếu nhầm mắt em
Hương Tình vương vất êm đềm
Trái tim ngơ ngẩn bỏ quên then cài

 

Đặng Lệ Khánh

tropical

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)