Thơ TranhoaiThu

 

C THT

 

giây buộc quần hồng

 

Cảm ơn dây buộc quần hồng (2)

 

Hành quân qua một ngôi làng
Thấy nhà ai đó phơi quần Mỹ A
Bỗng dưng ước sợi quần thoa
Buộc vào hai gọng kính dày nhà thơ
Để ta thấy rõ bạn thù
Để khỏi đui mù khi nhảy trực thăng

Thôi thì chỉ còn cách ” chôm ”
Mong ai bị mất hiểu (tấm) lòng của ta
Biết rằng, làng ngã bên kia
Xin chút nước mắm cũng đoạn đành quay lưng
Nhưng lòng cảm thấy ăn năn
Nhục cho chiến sĩ đi chôm chiếc quần !

……….
Cám ơn dây buộc quần hồng
Nhờ sợi lưng quần ta mới (được) sống dai !!!

TRẦN HOÀI THƯ

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)