Thơ Tác giả

Anh Du MyTHT

Trần Hoài Thư và Dư Mỹ

 

chuanuy THT.jpg

 

Chuẩn úy Trần Hoài Thư lúc “buộc quần hồng”

 

 

giây buộc quần hồng

CÁM ƠN DÂY BUỘC QUẦN HỒNG

 

Người ta mang  kính  gọng vàng
Tôi đây mang kính cột bằng dây thun

Cám ơn dây buộc quần hồng
Từ đâu, không biết vào tròng đầu ta…
Người ta đeo mặt Di Đà
Tôi đây đeo cái ta bà chị em

 

SAO TRỒNG BỒ KẾT NƠI NÀY

Sao trồng bồ kết nơi này
Để cho trái rụng bên ngoài phòng em
Để chừ mái tóc mun đen
Vẫn còn tỏa chút hương thơm thưở nào
Ngày xưa bồ kết gội đầu
Sao em không gội hết gầu nghiệp oan ?

 

 

C THT

Trần Hoài Thư (trái) – Thám báo

 

SINH NHẬT TÔI

 

Sáu mươi, chiếc dép như chừng rách
Mòn cả trần gian những đoạn trường
Quanh quẩn bên ta lời cáo phó
Như nỗi buồn bia mộ hoàng hôn

Sáu mươi, một con đò cô tịch
Một chuyến xe lóc cóc bãi chiều
Và tuyết trắng phau, và đất mở
Và một trời cổ độ đìu hiu

Sáu mươi, trước mặt: chiều đi ngủ
Trước mặt hoang liêu mờ hoang liêu
Hãy ru ta nhé, ru ta nhé
Ta sẵn sàng chạm với quạnh hiu

Sáu mươi, nhìn lại, ta còn lại
Còn lại, một thân xác héo mòn
Không phải ! trong ta đang chuẩn bị
Cuộc hành trình vào cõi mênh mông

 

 

Nguyễn Sơn.daitrang2

 Tranh Nguyễn Sơn

 

 

CÔ HÀNG CHỢ HUYỆN

 

Cô hàng chợ Quận mơ gì nhỉ
Mà sao yên lặng như tương tư
Tôi biết đêm rồi không chó sủa
Đêm rồi tôi cũng dệt cơn mơ
Cơn mơ tôi lại ngôi trường cũ
Trường ở bên sông, nhà hai gian
Thầy tôi tóc bạc ngồi yên lặng
Vách lở tường vôi. Màng nhện giăng
Cơn mơ tôi lại bên thềm lạnh
Sân cỏ hoang vu, trời hoang vu
Tôi gọi bạn bè chơi trốn bắt
Bạn bè tôi. Những trái mù u
Những trái mù u khô tróc vỏ
Tôi về ngơ ngác như chim sâu
Trời ơi tôi đã qua bao xóm
Trường đó bạn tôi giờ ở đâu
Cái sân đất thịt nào trơ trọi
Những lỗ bi, lỗ đáo ngậm ngùi
Hình như trong cõi trưa đồng vọng
Tiếng cúc cù tưởng niệm ngày vui
Tôi về buồn bã học trò côi
Chiếc bảng đen còn một chữ Đời
Muốn thú với Thầy con không thuộc
Bởi Đời là biển học mù khơi
Thầy tôi ngồi đấy lưng còm cõi
Vạt nắng xiên xiên đọng héo mòn
Tôi cố gọi Thầy con có mặt
Sổ điểm danh thầy nhớ tên con
Cô hàng chợ Quận mơ gì nhỉ
Sáng đã lên rồi em biết không
Em hiểu lòng tôi giờ ấm lắm
Khi trống trường vọng lại bâng khuâng…
Em nhỏ đời tôi từng mất mát
Em vui tôi cũng chia niềm vui
Ít ra trong kiếp đời gian khổ
Thấy một ngôi trường có mái tươi

 

 

Tranh AiLan4

Tranh Ái Lan

 

 

MỘT NGÀY THÁNG CHÍN

 

Thôi cũng tạ từ nhau tháng chín
Tạ từ. Người có nhớ gì không?
Một lần sum họp rồi hai ngả
Hai nhánh sông xa đến não nùng

Tháng chín. Trời ơi là tháng chín
Để đồi vàng lá ở bên sông
Để sông hun hút bờ vô tận
Để nhớ nhung nhung nhớ chập chùng

Mênh mông. Còn lại đây lòng lạnh
Dường như có những dấu chân êm
Dường như có cả mồ phong diệp
Trên bãi lòng ta đang ngủ yên

Tháng chín. Ừ. tháng này tháng chín
Ngày này như ngày khác. Thời gian!
Sao ta thì khác, ta thì khác
Mùa thu về ai tặng vết thương!

Tặng ta ánh nắng hoàng hôn lụa
Bờ vai gầy, đôi mắt nọ, bờ môi…
Tặng ta cái bóng thời si dại
Tràn ngập lòng xe ấm chỗ ngồi

Giờ đây, tháng chín vàng bên ấy
Bên này, có kẻ lại bâng khuâng
Cầu xưa mấy nhịp dài sông nước
Có nối dùm ta nỗi nhớ mong

 

Nguyễn Sơn.sen3jpg

 

THÁNG GIÊNG TRONG NURSING HOME

 

Trong trái tim tôi có nhiều ngăn tủ
Có cả một ngăn dành cho tháng giêng
Tháng giêng ngoài trời mênh mông tuyết phủ
Tháng giêng lòng già nở cả đào tiên
Tôi thấy cuộc dời hôm nay đẹp quá
Tôi thấy lòng tôi vô lượng vô chung
Tôi đẩy wheelchair đưa người nạn khổ
Tôi đẩy xe tình đưa nàng du xuân
Tôi đẩy cửa đông rồi sang cửa tây
Xe lăn trên một hành lang dài
Con đường chỉ có wheelchair đậu
Con đường chỉ có vài người thôi…..
Tôi đẩy, bước theo cùng xe đẩy
Chân đi đau xé mà hân hoan
Con đường điện sáng hai phòng dãy
thức đón giêng về hay áo quan?

 

TRẦN HOÀI THƯ

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)