Thơtác giả  

 

KhaTLY

RƯỢU TÌNH

 

Từ khi em bước qua cầu
Thơ ta bỗng gọi niềm đau trở về
Hạt buồn nhỏ xuống lê thê
Rượu không đắng lắm mà tê tái lòng
Dù không phải sợi chỉ hồng
Ai xui đem buộc tấc lòng cho đau!
Nhớ ai rượu cũng nặng sầu
Ô hay trong rượu có màu tương tư!

Em đi từ độ bấy giờ
Ta đong thương nhớ mấy hồ mới say?
Ta say vì tóc em dài,
Rượu say nên rượu cùng ngây vì tình!
Đôi ta, một kiếp phiêu linh
Rượu đời ta uống một mình cũng quen!
Ai xui rượu ngọt, môi mềm,
Để ta nợ rượu,để thèm má em?
Bâng khuâng lá rụng bên thềm,
Lá rơi phận lá, ta buồn phận ta
Ai làm sương nợ hương hoa?
Yêu thương một chốc, phong ba một đời!
Nhạt tình, chén rượu luôn vơi,
Gối bên, sợi tóc mồ côi một mình!

 

vac2

 

HẠT CÁT NỢ QUÊ

 

Phong sương mấy độ tơi bời
Nhìn con nước lớn bồi hồi nhớ quê
Đò ngang mấy lượt đi về,
Nên ta còn nợ tóc thề ngang lưng
Rủ nhau đi tắm bãi bùn
Nên ta còn nợ nhánh bần gie sông.
Thời gian theo nước lớn ròng
Nên ta nợ mẹ tóc bồng màu sương.
Hoa cau vẫn trỗ sau vườn,
Nên ta còn nợ đồng tiền má em
Đôi ta, hạt cát muộn phiền,
Gió muôn phuơng cứ triền miên dập vùi.
Cho ta làm hạt cát thôi,
Xuôi về quê cũ đắp bồi bến sông

 

Woman-in-Red-Nguyen trong Khoi

Tranh Nguyễn Trọng Khôi

 

 

UỐNG RƯỢU VỚI LÊ MAI LĨNH

 

Tôi chưa gặp anh dù – Chỉ một lần,
Mà quý anh ngợp trời khí phách.
Dòng đời quanh co, ai dơ, ai sạch,
Huynh vẫn trong ngần một khối tinh anh.
Núi càng cao, sông càng thác lũ,
Mới biết ai thất phu, ai đấng anh hùng.
Trời càng cao, càng gió to, bão dữ,
Mới biết đâu là chim sẻ, chim hồng!
Tay hào kiệt vươn ngoài vạn lý,
Thì có sá gì một nhúm biển khơi?
Ly cụng ly, rượu tràn tràn sĩ khí,
Thiếu tiếng gươm khua vang bóng một thời!
Huynh nửa miệng cười đời ngạo nghễ
Cổ lai hy còn “Chống gậy tìm tình”!
(Kha Tiệm Ly Hảo hán)

 

dangmong3

Tranh Đinh Cường

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)