NHC

Thơ  Nguyễn Hàn Chung

 

ANH NHỚ SÀI GÒN
ANH KHÔNG NHỚ EM

 

Anh không nhớ em anh nhớ Sài Gòn
nhớ những con đường anh cùng em đi dạo
nhớ những chiếc xe rẽ bất ngờ làm em chới với
ngã trọn nuột nà vào tay anh
Anh không nhớ em nhớ Ngã Tư Hàng Xanh
đêm ấy trời mưa bay lất phất
em đọc anh nghe câu thơ mới viết
câu thơ anh nhớ đến bây giờ
Anh không nhớ em nhớ đến ván cờ
anh chấp con xe em đòi con tướng
anh nhớ cái tánh người ngang bướng
cái chi cũng giành phần hơn
Anh không nhớ em anh nhớ Sài Gòn
em có là gì của anh đâu mà anh phải nhớ
chỉ biết khi buồn là anh trốn vợ
vô phòng một mình lẩm nhẩm thơ em
nét chữ mờ nhiều nhưng bóng chữ đầy thêm
Anh nhớ Sài Gòn anh không nhớ em!

 

Nguyễn Sơn.em3

Tranh Nguyễn Sơn

NGÀY EM CON GÁI

 

Ngày em con gái sởn sơ
Anh như người chẳng bao giờ đoạn tang
Vụng tay làm gãy tiếng đàn
Bao nhiêu là chuyến đò ngang xa dần.
‘’Thương người như thể …’’ ơ không ,
Anh chưa đáng mặt gánh gồng câu ca
Suốt đời thấp thoáng sân ga
Con tim nhịp bảy nhịp ba cuống cuồng.
Ngày anh thấm tháp tha hương
Tóc xanh em rụng cuối đường bơ vơ
Thuyền không đỗ , bến không chờ
Bao nhiêu hạt bụi trong mơ đã lầm !
Người đi kiếm chút xa xăm
Quay về nhưng tít mù tăm không về
Bạn bè trú xứ sơn khê
Lòng đau sao nỡ bộn bề làm riêng ?

 

Nguyễn Sơn.sen3jpg

Tranh Nguyễn Sơn

Thơ

 

THỬ TƯỞNG TƯỢNG BỊ TÌNH PHỤ

 

 

Bị tình phụ
khóc nỉ non
ngày xưa
mắng bạn là con gà rù
Rồi thương bạn
cứ hu hu
tôi mang rượu đến
lu bù cuộc chơi
Tôi từng
cũng đã phụ người
vắt chân
mà chạy khỏi lời hờn đau
Bây giờ
dẫu bị đá sau
con tim miễn nhiễm
chẳng rầu rĩ chi
Lại buồn
mình dại quá đi
thử đau một chút
chia ly thế nào
Bạn còn
hạnh phúc biết bao
khi em phụ bạc
còn trào ướt mi
Bây giờ
xe chết bu gi
mải lo hỏng hóc
biết gì mà đau

 

Nguyễn Hàn Chung

 

 

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sống không cạn chén trọn tình. Chết ai tri kỷ rượu nghiêng rưới mồ? ...... Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Đối tửu - Nguyễn Du)